[Review] Hoa Mộc Lan (2009) – Triệu Vy, Trần Khôn


Như đã nói, dịp break này mình không có một kế hoạch ăn chơi ngủ nghỉ cụ thể nào, nên hiện giờ mình khá bê tha, chỉ biết đắm mình vào phim ảnh cho hết ngày. Điểm tích cực là mình đã và đang “luyện” được những phim mình đã muốn xem từ lâu.

Hai năm trước, nghĩa là từ trước khi mình đi du học, mình đã mò lên mạng xem Hoa Mộc Lan bản điện ảnh có Triệu Vy đóng vai chính, nhưng lần ấy chưa xem được hết phim, lại còn dừng lại ngay khúc anh nam chính giả chết, làm mình tưởng anh ngỏm thật rồi, thảng thốt biết bao nhiêu :”>. Đến hôm qua mới xem lại được đầy đủ.

Chủ quan mà nói, phim hay! Trước khi xem phim mình không thích đọc ý kiến chuyên môn, nên những lời phê bình chỉ nên để dành tham khảo sau khi xem phim thôi :>. Câu chuyện của Hoa Mộc Lan vẫn là về người con gái cải trang nam nhi, thay cha tòng quân, đi đánh giặc 12 năm mới quay lại cố hương. Lần này, trong doanh trại, Mộc Lan gặp Văn Thái, hai người cùng kề vai sát cánh bên nhau, trải qua nhiều thăng trầm, được phong làm tướng. Cuối cùng, Mộc Lan giết được Thiền Vu của Nhu Nhiên, chiến tranh kết thúc. Văn Thái thực ra lại là hoàng tử nước Ngụy, phải lấy công chúa Nhu Nhiên để bình ổn quan hệ hai nước. Mộc Lan về quê cũ, sống với cha già.

Và cũng theo ý kiến chủ quan, chưa ai đóng Hoa Mộc Lan tốt hơn Triệu Vy. Cô ấy diễn vai tướng quân bằng khuôn mặt rắn đanh, mạnh mẽ nhưng không cứng nhắc, đa cảm nhưng không yếu đuối. Hơn cả tưởng tượng của mình xD. Có lẽ mình yêu Mộc Lan của Triệu Vy đến thế vì các em Hoa Mộc Lan mà phấn son khả ái, da trắng hơn hẳn da anh em quân sĩ, nói cười toe toét vô tư, suốt ngày chỉ lo chuyện tắm tiên sao cho không lộ hàng với chuyện tình anh tướng quân… chưa bao giờ là nữ anh hùng mà mình ngưỡng mộ.

Hoa Mộc Lan này, mặt mũi cáu bẩn, tóc búi kiểu đàn ông, lúc nào cũng mang bộ giáp nặng trịch. Nàng thông minh, hiệp nghĩa, nhưng không phô trương, sống đúng với phận mình, thận trọng che giấu thân phận. Triệu Vy diễn xuất còn hay hơn cả trong Họa Bì, cô ấy không overact, mà sống là Mộc Lan đích thực. Cuối phim, thương lắm khi Hoàng thượng nước Ngụy ban hôn cho Văn Thái với công chúa Nhu Nhiên, nét buồn trong Mộc Lan không hề được biểu hiện đâu khác ngoài ánh mắt. Biểu cảm của Mộc Lan vừa là sự phục tùng, vừa là sự kiên định. Kiên định bởi nàng biết rõ, cuộc hôn nhân của Văn Thái còn là trách nhiệm quốc gia.

Một trong những đoạn hay nhất phim là khi Mộc Lan quay lại cố hương, trở về khuê phòng, ngồi trước chiếc gương đồng, nhìn lại bàn tay đã quen cầm đao kiếm, vừa to vừa thô, ngắm lại khuôn mặt đã dần mất đi vẻ thanh xuân, xõa mái tóc dài đã quen búi tó trên đỉnh đầu. Hy sinh là thế mà lại chẳng đòi hỏi chút gì cho bản thân mình. Khi Văn Thái đi tìm Mộc Lan, nàng từ chối việc bỏ trốn cùng nhau, chỉ bảo suốt 12 năm bên nhau đã luôn nghĩ đến Văn Thái, và phần đời còn lại cũng sẽ như vậy. Nội tâm của Mộc Lan sâu thẳm, kiên định nhưng không phù phiếm.

Về phần nhân vật Văn Thái của Trần Khôn, mình không định chửi anh này tới bến như giới phê bình, mình cũng có ít nhiều thất vọng. Về cơ bản, Trần Khôn là một diễn viên giỏi, đặc biệt khá đẹp đôi với Triệu Vy. Trong Hoa Mộc Lan, Trần Khôn không còn vẻ đẹp trai đa tình, mà già dặn, lý trí hơn. Tuy nhiên trong kịch bản, Văn Thái có nhiều hành động không thuyết phục. Việc Văn Thái ra mặt, tự xưng là hoàng tử nước Ngụy, tự nhiên khá…vô duyên :|.

Còn về biểu hiện của Văn Thái với Mộc Lan, cá nhân mình thấy hài lòng. Có người chê Văn Thái yếu đuối hơn Mộc Lan, khóc lóc nhiều như đàn bà. Thứ nhất, yếu đuối hơn Mộc Lan thì không chắc, nhưng keep in mind, Hoa Mộc Lan là nữ anh hùng, là nhân vật chính ở đây, đương nhiên phải được nhấn mạnh. Còn khóc lóc, nhìn thấy người con gái mình yêu chiến đấu hơn mười năm trời, sống chết trong gang tay, ai mà chẳng thương tâm? Nên những lời phê bình này chỉ mang tính chất tham khảo thôi =D.

Mặt khác, điều mình thấy nhột là nhân vật Văn Thái thay đổi quá nhiều trong nửa cuối phim. Khi Mộc Lan được trui rèn qua mất mát để mạnh mẽ lên, thì Văn Thái lại có vẻ…kém lý trí đi?! Ngoài những hành động tuyệt vọng, thì phải kể đến cuối phim, Văn Thái tìm Mộc Lan và hứa hẹn cùng nhau bỏ đi thật xa. Về điểm này, Mộc Lan sâu sắc hơn nhiều khi còn nghĩ đến tương lai hai dân tộc. Văn Thái thì hình như sau khi chiến tranh kết thúc, chàng…xõa luôn @@? Hay là suốt 12 năm Văn Thái coi quân cơ là trọng yếu, Mộc Lan là thứ yếu, nên sau này phải đổi lại coi trọng Mộc Lan nhất? Nếu thế thì hơi thất vọng. Tình yêu của Mộc Lan không mấy khi biểu hiện ra, chỉ có thể cảm nhận được, còn tình yêu của Văn Thái cứ dốc hết ra mất rồi. Chuối nhất là câu “Hãy quên ta đi” nói với Mộc Lan, người ta yêu suốt bao nhiêu năm tuổi trẻ trên chiến trường sát cánh bên nhau, sao có thể nói một câu xanh rờn, quên là quên @@.

Dù sao thì, với suy nghĩ nhân vật Văn Thái yếu mềm hơn Mộc Lan về cả tình cảm lẫn lý trí, mình vẫn khá thích cặp đôi này. Suốt cả phim, ngoài cảnh đánh nhau dưới suối nước nóng vì nàng tắm, ngờ đâu chàng cũng tắm => suýt lộ, thì chẳng còn cảnh nào mát mẻ đâu =D. Một trong những khung hình đẹp nhất là buổi sáng hôm sau khi Mộc Lan tỉnh lại, nắm lấy bàn tay Văn Thái, thấy vị máu tanh trên môi mình, cảm động vì cả hai vẫn sống.

Hay trên bến sông, hai vị tướng rửa trôi máu trên quân bài của những quân sĩ đã hy sinh, để người thân của họ nhận lại quân bài sẽ bớt đau lòng:

Cả hai đã cùng chung quan điểm chán ghét chiến tranh giết chóc từ khi còn là những người quân sĩ bình thường, họ mới sớm nhận thức được trách nhiệm của người có quyền lực là phải bảo vệ sự bình yên cho dân tộc. Tình cảm tri kỷ thể hiện bằng việc họ cùng chung lý tưởng, không phải bằng những hành động tình tứ.

Muốn nhặt sạn cho Hoa Mộc Lan, bạn sẽ kiếm ra rất nhiều sạn để nhặt. Nhưng công bằng thì, đến bao giờ chúng ta mới tìm được một người đóng Mộc Lan tốt hơn Triệu Vy, một câu chuyện khác sâu sắc hơn câu chuyện về nàng Mộc Lan này? Lại theo ý kiến cá nhân, chắc là mất rất lâu, và bản thân mình cũng không muốn đợi, vì đây là một trong những phim yêu thích mất rồi.

Breathe – Frally Hines


Vừa xem xong The Longest Night in Shanghai, mình sẽ review nếu có thời gian và không quá lười. Thật sự quá thích albumn nhạc phim, mặc dù có lẽ những bài hát trong phim không đủ popular để có thể download tràn lan trên mạng :(. Chẳng lẽ mình lại tiêu ~$40 để mua albumn nhạc phim từ Avex? Oh no, thanks.

Một trong những bài thể hiện tâm trạng của phim là Breath – Frally Hines. Giai điệu rất giống với tâm trạng của thành phố về đêm qua con mắt của những kẻ cô đơn, rong ruổi khắp những con đường.

Softly did you sing to me, outside my window in my dreams
When I woke, I could hear your voice in me
One day we’ll have the time to stop the time
And we’ll plant two thousand trees

When we are watching movies in our sleep
When we are swimming out to sea
They’ll call us idealistic and naive
But we know what it means to give
‘Cause really giving something
Is not wanting anything in return

The birds will circle ’round you and repose
On the riverbank, you give your words to me
Sometimes into sonnets, into prose
And we know how it feels to breathe
So gather all your fortune ’round you now
It didn’t take too long to figure out
You won’t be needing any of it now, will you?

Thanksgiving Break


Rất nhiều kế hoạch đổ bể.

Đợt nghỉ lễ này, mình đã định đi với đứa bạn Mỹ về nhà host family năm ngoái ở Davisville, Missouri, nhưng rốt cuộc thì lộ trình của nó thay đổi, thành ra mình không thể theo nó được. Cuối cùng, mình ở lại Kville, sống đời sinh viên bê tha.

Trong đợt nghỉ lễ này, mình đi ngủ sau 3h sáng, thức dậy vào tầm 12h trưa – 1 giờ chiều, chưa học hành tí gì, toàn tụ tập ăn chơi, xem phim và rồi lại ngủ nướng. Điều tích cực là quầng thâm dưới mắt mình đã biến mất gần như hoàn toàn.

Tuy nhiên, đến một lúc nào đó, rất sớm thôi, mình sẽ phải hoãn cái sự sung sướng này lại. Cụ thể, càng về cuối tuần, lương tâm của mình sẽ càng cắn nhau dữ dội, và ultimately mình sẽ phải lôi paper, essay, sách vở các loại ra làm bài 8-}.

Thôi thì cái gì đến sẽ phải đến, cứ đập chân đi ngủ cái đã =D.

Quên, nói về nhạc nhẽo, thì mình cũng định set một bài vào làm nền wordpress của mình, nhưng nghĩ lại thì bản thân mình không thích ý tưởng này cho lắm. Nhiều khi đang nghe nhạc trong playlist của mình, khi surfing thì lại lòi ra unexpected music từ những trang quảng cáo đâu đâu, rồi vào wordpress người quen thì lại có thêm bài nhạc nền nữa, cứ reload là lại phải repause. Lúi húi tìm trang nào có nhạc để tắt một hồi, nhiều khi khá bực mình :-w. Thế nên lòng mình đã quyết sẽ không dồn người khác vào bước đường cùng :>. Vì thế, có bài hát nào đang stuck trong đầu mình, mình sẽ ngẫu nhiên giới thiệu thôi nhé. Bài hát yêu thích hiện nay của mình thì có kha khá nhiều, nhưng Chocolate Truffles của Clazziquai Project thì thật sự quá đáng yêu >3<. Bài này mà dùng để dỗ trẻ con ngủ thì tuyệt ^V^ Chúc vui vẻ xD.

Update tình hình tháng 11


Chào các bạn già và trẻ, những người bạn trên wordpress và những người bạn không quen (hoặc chưa quen :”>) dại dột đi lạc vào wordpress này,

Nói thật wordpress của mình không phải popular gì cho cam, nhưng mình cũng thấy hơi tội lỗi nếu đã bạn nào ghé thăm, nhìn thấy bài cuối cùng là từ hơn bốn tháng trước, chửi thầm rồi quay ra. Sự thật là từ khi vào năm nhất đại học, thời gian rảnh rỗi của mình cứ teo tóp lại dần dần 8-}. Giờ đi tắm và đi ngủ của mình là hai giờ sáng, và giờ về nhà của mình nhiều khi là 1 giờ sáng, vì đó cũng là giờ thư viện của trường đóng cửa và kick sinh viên out.

Dù sao thì hôm nay lương tâm mình đã cắn nhau quyết liệt, mình quyết định vào post một bài, tái ngộ với người quen thì tốt, không…thì thôi =))) Ngoài ra mình có (gây ra/tạo ra) một vài thay đổi với wordpress này. Ảnh banner có hàng cây đang đổi lá trong sương thu là do bố mình chụp ở Champaign-Urbana, Illinois. Định đổi cả theme, nhưng rồi quyết định theme này đơn giản, trung tính, dễ đọc, không màu mè, đối với mình thế là được rồi. Rồi mình cũng thay đổi menu một chút, nhưng do trình còi cộng với nhiệt huyết, mình đã xóa hẳn cái menu và không biết làm sao để khôi phục @@. Lười vào wordpress là bị như thế đấy T_T. Theo tin giờ chót thì mình đã lập lại menu mới như cũ rồi nhé =D.

Về fanfiction, thì nói thật đầu mình lúc nào cũng ấp ủ rất nhiều ý tưởng ý :”>. Nhưng mà mình ứ có thời gian, nên mình khất thôi =)).

À, đó là về fanfic mới thì có lẽ trong thời gian tới mình không có gì để giao nộp, còn về fic cũ, cũng có đôi điều muốn nói. Nỗi khổ tâm của bác sĩ Park viết hồi tháng 7 là fanfic đầu tiên và tính đến nay là duy nhất mà mình post và cho phép repost lên một số fansite, website. Mình cũng khá mừng khi có kha khá người chấp nhận và thích cái sự tửng vô biên của cái fic, nhưng không mừng lắm khi một số bạn không comment cho mình. Assume là tác giả nào chẳng thích được đọc comment, mình cũng thế thôi, nhưng mình không mong đợi tất cả bạn đọc phải comment cho fanfic của mình, đơn giản vì với thời gian biểu của mình, mình khó có thể trả lời tất cả các bạn được. Người đọc comment bằng lời đối thoại, mà tác giả không trả lời thì đối thoại sẽ thành độc thoại, còn gì awkward hơn thế? Mình không muốn đặt người quan tâm đến fic mình vào cảnh awkward, nên trong hiện tại và tương lai, mình sẽ không bao giờ dọa dẫm những bạn đọc chùa, và không bao giờ mong đợi tất cả người đọc phải comment.

Tuy nhiên, nếu bạn đã thích fic của mình và bày tỏ trong tin nhắn xin repost, thì tại sao lại không đưa những lời ấy vào comment nhỉ? Khi thấy có một bạn repost fic của mình trong blog mà lại để private, một tuần sau khi thấy bạn này xin repost trên fansite, mình đã hơi do dự, nhưng vẫn đồng ý như với tất cả các đề nghị khác. Những bạn khác đề nghị repost thì cũng tương tự, hầu như không mấy ai comment. Chỉ thấy hơi lạ là với công repost trên blog cá nhân, rồi lấy permission để repost trên fansite khác, tại sao những cảm nghĩ của các bạn trình bày trong tin nhắn, lại không thể viết thành comment nhỉ? Dù là hài lòng, không hài lòng, ngứa ngáy, thấy nhảm nhí, thấy giải trí, muốn oánh tác giả, đọc xong thấy hối hận, đọc xong thấy đau mắt, đọc xong thấy đau má, đọc xong thấy đau ốm, đọc xong thấy oán tác giả vì tội báng bổ… dù là gì thì mình vẫn cứ chấp nhận trong comment cơ mà? Nên tóm lại, thứ nhất, I don’t bite. Thứ hai, mình không chê comment, trong khi các bạn được quyền chê fic. Thứ ba, cha mẹ ơi, các bạn đừng kêu lười với ngại nha, xạo nha, mình ứ tin. Thứ tư, tất cả ba điều trên chỉ mang tính chất tham khảo, mình có ý kiến vậy thôi, comment hay không vẫn tùy vào các bạn.

Một điều nữa là repost, đến đây thì mình chuẩn bị xắn tay áo chửi đây :-L. Ngoài các fansite, website mình đã đồng ý một cách cực kỳ dễ dàng, thì wattpad là một trang có những thành viên mặt dày đem fic người khác đi post mà không hề xin phép :|. Những fic đem đi repost không được trình bày như nguyên bản, và đương nhiên người repost is assumed to be the author :-L. Mình tìm ra fic mình bị repost trên wattpad với tên tác giả NhungJung chỉ vài ngày sau khi chính mình đăng lên vnfiction và vcassiopet.net :|. Lời nhắn thì đã để lại nhưng bạn này chưa bao giờ trả lời, chưa bao giờ dỡ fic khỏi wattpad, chưa bao giờ xin lỗi và xin permission repost, chưa bao giờ bổ sung phần trình bày cũ có tên tác giả và những điều khác, cũng chưa bao giờ ngừng repost tràn lan các fic khác mà bạn này không thuộc quyền sở hữu. Bạn NhungJung, tôi nói thật là bạn mặt dày quá đấy :-L.

Màn chửi bới có lẽ phải dài hơn, nhưng đã bị cắt đi trong khâu kiểm duyệt 8-}. Bài update tình hình của mình cũng đã dài hơn dự kiến rồi, nên xin cầm váy nhún chào ở đây. Hẹn các bạn trẻ một ngày hơi xa =D.

Virgo Woman


Thật sự thì càng lớn, mình càng trở thành typical Virgo woman T_____T

Bạn có nghĩ rằng đàn bà Xử Nữ là biểu tượng của sự dịu dàng, thuần phục và yếu đuối? Nếu thế, bạn sẽ thất vọng. Xử Nữ hoàn toàn không phải hình ảnh một nàng tiên áo lụa e lệ soi bóng xuống mặt hồ chốn rừng xanh.

Đàn bà Xử Nữ dám bỏ chồng vì người tình và đi theo anh ta đến tận cùng thế giới. Nàng thà sinh con ngoài giá thú với người mình yêu, chứ không đời nào cưới người mình không yêu làm chồng. Nàng thuộc loại người đón nhận mọi đòn đau của số phận vẫn ngẩng cao đầu. Bạn thấy đấy, trong những hành động như thế không thể có chỗ cho sự thuần phục và yếu đuối.

Thiên bẩm Xử Nữ rất e lệ. Họ không thuộc loại người gào thét giữa cuộc họp, phóng xe hùng hổ trên đường phố, hoặc tham gia những nơi ăn chơi đáng ngờ. Nhưng Xử Nữ là người đàn bà đích thực, nàng sẽ chiến đấu đến cùng vì hạnh phúc của mình. Nếu trên con đường đó có những trở ngại điệp trùng, nàng sẽ không than khóc, ngất xỉu, hoặc cầu xin giúp đỡ, mà sẽ bằng sức mình quyết vượt qua.

Một khi nàng đã quyết định rằng đó chính là mối tình đích thực và lý tưởng, thì không quan trọng nó có được trang hoàng bằng hôn nhân hay không, nàng sẽ coi nó là báu vật lớn nhất của mình. Xử Nữ là cung Hoàng đạo duy nhất có khả năng là một bản thể đồng thời vừa lãng mạn như mây xanh, vừa toan tính như quỷ sứ. Trong tình yêu của nàng có bản chất ma thuật biểu hiện bằng sự chọn lựa khắt khe và sức mạnh mà so với nó mọi đam mê yêu đương của các cung khác trở nên thật là mờ nhạt. Tuy nhiên, đánh thức được cảm xúc này của Xử Nữ không phải là việc đơn giản. Xử Nữ hầu như không có khả năng làm những điều tội lỗi. Nếu nàng có hành động nào đó thoạt nhìn có vẻ phạm pháp, thì điều bào chữa chỉ có thể đó là hành động vì một tình yêu. Nàng sẵn lòng chịu những hy sinh vô hạn vì người yêu. Nhưng khi thấy cuộc hôn nhân của mình bất thành, Xử Nữ không do dự huỷ bỏ nó. Và nàng sẽ làm điều đó một cách lạnh lùng như bác sĩ trong ca phẫu thuật. Phá bỏ gia đình đối với nàng là một bi kịch lớn, nhưng giả dối trong gia đình và tình yêu thì bi kịch còn lớn hơn.

Trong tình yêu của Xử Nữ, bình diện thể xác bao giờ cũng có phần lu mờ. Nhưng ở đó có cái có thể gọi là “sự cuồng nhiệt của tâm hồn” – rất hợp ý những đàn ông đánh giá người đàn bà trước hết ở bình diện tinh thần.

Xử Nữ có một vài nhược điểm đôi khi gây khó chịu. Ví dụ, đàn bà Xử Nữ tin chắc rằng không ai có thể làm công việc tốt hơn và chất lượng hơn họ. Và điều khó chịu nhất là thực tế lại đúng như thế.

Khi Xử Nữ không hài lòng chuyện gì đó, nàng không gây scandal, không ném bát đĩa vào đầu bạn, nhưng sẽ châm chọc, mỉa mai, hoặc thậm chí thẳng thừng mắng nhiếc. Nếu đã làm Xử Nữ tức giận, bạn nên mang hoa đến gặp nàng, nhận mình sai và xin lỗi. Xin đừng tranh cãi với Xử Nữ, đằng nào bạn cũng chẳng chứng minh được điều gì. Về lời xin lỗi, chúng phải ngắn gọn và chân thành. Xử Nữ không thể chịu được bạn nói dối. Trí tuệ rành mạch kết hợp với linh cảm giúp nàng phát hiện ra những điều dối trá dù là tinh vi nhất, và nàng sẽ không tha thứ. Xử Nữ trong sạch và chân thành, nhưng không ngây thơ.

Thêm một cảnh báo nữa. Đừng có chỉ trích Xử Nữ, nàng không bao giờ công khai thừa nhận sai lầm của mình. Vả lại, Xử Nữ nói chung có mấy khi sai. Vậy nên, để duy trì quan hệ bình thường, hãy rút lui các cáo buộc của mình, và bầu trời gia đình của bạn lại sẽ quang mây tạnh gió.

Nếu không ngại tổn hại sĩ diện đàn ông của mình, bạn có thể xin nàng lời khuyên về các vấn đề tài chính, và nàng sẽ cho bạn câu trả lời rất chuyên môn. Có thể mạnh dạn để nàng quản lý ngân sách gia đình, nàng sẽ không bao giờ làm điều gì ngu ngốc.

Đang định lấy lòng Xử Nữ, hãy chú ý đến phong thái và lời nói của mình. Nàng không thể chịu đựng được những từ lóng, chứ chưa nói đến văng tục hoặc say rượu lải nhải. Hãy ngậm miệng khi nhai thức ăn, cố gắng đừng lép nhép xì xụp – điều đó làm đau tai nàng. Áo quần phải trong tình trạng không chê vào đâu được. Nếu người bạn yêu là Xử Nữ, bạn cần tắm gội mỗi ngày hai lần. Hãy dùng loại nước cạo râu đắt tiền, chú ý chải tóc, thay áo sơ mi và đánh giầy hàng ngày.

Đừng rủ Xử Nữ đi xem bạn chơi bài ăn tiền, và trước mắt nàng đừng có vứt ra một tuần lương bắt độ cho đội bóng Arsenal. Tiễn nàng về nhà, đừng có lao vào nàng với những cái ôm hôn, cho dù đó là lần gặp thứ mười của các bạn. Nói chung, trong quan hệ với Xử Nữ, làm chưa tới tốt hơn là làm quá. Quan tâm nhưng đừng đeo bám, sẵn sàng giúp đỡ nhưng đừng làm phiền, nói chung hãy chú ý mức độ.

Xử Nữ là nhà phê bình xuất chúng. Yêu điện ảnh, âm nhạc, sách, đồng thời nàng phê bình chúng nhiều hơn ai hết. Nói chung đàn bà Xử Nữ phê phán tất cả mọi thứ, bắt đầu từ hình thức của bạn và kết thúc bằng lời nói của bạn. Việc phê phán đối với nàng cũng tự nhiên như là việc thở đối với bạn. Nhưng đừng có mà bắt chước nàng nhé. Như thế là sai luật chơi. Nguyên do, với trí thông minh sắc bén, nàng nhìn thấy những nhược điểm của mình chẳng kém gì bạn.

Nét hấp dẫn rõ ràng của người vợ Xử Nữ là: bạn hầu như chẳng phải lo việc gì. Nàng tự đảm nhận mọi việc, và sẽ làm những việc đó một cách thoải mái.

Xử Nữ là mẫu người chung thuỷ và tận tuỵ. Nếu có lúc bạn nghe thấy nói nàng có chuyện này khác, thì nhiều khả năng đó là cách nàng chứng minh điều gì đó với bản thân hoặc với mọi người xung quanh mà thôi. Những pha như vậy thường rất hiếm và ngắn ngủi. Còn một khi Xử Nữ đã có ý định bước vào đường phạm lỗi, nàng sẽ làm điều đó một cách rất khéo léo, đến nỗi bạn không bao giờ biết chuyện. Nhưng hành động như vậy có lẽ là ngoại lệ. Nếu Xử Nữ thực sự yêu bạn, bạn có thể hoàn toàn tin tưởng vào lòng chung thuỷ của nàng, cho dù nếu như nàng phải sống cả một tháng trời trên hòn đảo hoang với Michael Douglas hay là David Beckham. Bạn hỏi, thế nếu hai tháng thì nàng có còn chung tình không? Dĩ nhiên đó là một câu hỏi khó. Suy cho cùng, nàng cũng là con người.

Mặc dù Xử Nữ hay bắt bẻ và quá để ý những chuyện vụn vặt, điều đó không cản trở nàng sống tốt bụng, không vụ lợi, và vô cùng quan tâm đến mọi người. Cách ứng xử điềm đạm, ánh sáng toả ra từ đôi mắt, sự hài ước tinh tế của nàng đã kịp chinh phục bạn rồi, chẳng phải thế sao?

Xử Nữ thường là những người nấu bếp xuất sắc. Ngay những người vụng nhất trong số họ cũng không bao giờ làm cho gia đình bị ngộ độc thức ăn. Trong nhà Xử Nữ thường sáng sủa, sạch sẽ và dễ chịu, chiếc đĩa trên bàn bao giờ cũng đầy hoa quả tươi (thay vì kẹo bánh – thứ mà nhiều phụ nữ khác yêu thích).

Con cái của Xử Nữ không chạy chơi ngoài phố với chiếc quần thủng gối, bít tất lấm lem, hay nước mũi ròng ròng. Bạn không bao giờ thấy cảnh chiếc caravat và bao thuốc lá của bạn bị bọn trẻ vứt ra sàn nhà, còn thanh kiếm nhựa và mặt nạ của chúng thì để lên trang tài liệu trên bàn làm việc của bạn. Xử Nữ mẹ là một nhà sư phạm nghiêm khắc.

Đôi khi bọn trẻ gặp vài khó khăn về tình cảm trong quan hệ với Xử Nữ mẹ, nhưng điều đó chỉ xảy ra trong trường hợp nàng thiếu lòng tin vào chồng mình. Còn khi thấy mình được chồng yêu thương, nàng sẽ tặng cho mọi người quanh những tình cảm nồng ấm vô chừng. Con cái ngưỡng mộ Xử Nữ mẹ bởi tính hài ước và sự mềm mỏng. Để dạy cho con những nếp sống tốt, Xử Nữ thể hiện tính cứng rắn được pha dịu bởi sự dịu dàng và tình yêu thương.

Thật dễ chịu sau mỗi ngày làm việc mệt nhọc trở về ngôi nhà của Xử Nữ, tràn đầy hương thơm hoa quả và bữa ăn nấu nướng ngon lành. Xử Nữ sẽ giúp bạn rũ bỏ mọi ý nghĩ nặng nề và tìm giải pháp cho những hoàn cảnh tưởng chừng không có lối thoát. Lúc ốm đau, Xử Nữ sẽ chăm sóc bạn như một y tá dày dạn kinh nghiệm. Nàng không bao giờ tán tỉnh bạn bè của chồng. Với nàng bạn có thể tin tưởng thảo luận mọi vấn đề chứ không chỉ chuyện tã lót, rau dưa. Nàng sẽ tận tuỵ với bạn bằng cả tấm lòng. Nàng sẽ không gây những cảnh đánh ghen điên cuồng, và không vung tiền qua cửa sổ. Nàng sẽ giữ được rất lâu làn da mịn màng và dáng đi mềm mại. Và chẳng nhẽ tất cả những điều đó cộng lại không xứng để tha thứ cho nàng vài nhược điểm nhỏ?

Nếu bạn đã may mắn gặp được Xử Nữ trên con đường của đời mình, hãy giữ lấy nàng. Có thể bạn sẽ không gặp may như thế thêm một lần nào nữa.

Sungkyunkwan Scandal


Hiếm có một bộ phim nào mà mình tưởng rằng chỉ là phim giải trí, yêu đương nhăng nhít, hóa ra lại giàu tính giáo dục đến thế. Nhưng câu nói yêu thích thì quá nhiều, nên chỉ trích được một số ít thôi:

“I don’t care if you hate me. However, I cannot tolerate you telling me I am wrong.”

Tôi không quan tâm nếu huynh ghét ta. Nhưng tôi sẽ không chấp nhận việc huynh nói tôi sai lầm.

 -LSJ-

“Why it is that one who sells writing to buy rice is a thief, and one who sells writing to buy power is a loyal citizen?” “So in this world, I am the biggest thief of all.”

Vì sao một kẻ bán chữ kiếm ăn thì là kẻ trộm cắp, còn người bán chữ mua danh vị thì lại là bề tôi trung thành?

-KYS-

“Don’t bow your head so easily. And don’t kneel to just anyone. That’ll become a habit, and once that’s a habit, it’s tough to fix.”

 Đừng cúi đầu một cách dễ dãi, đừng quỳ gối trước bất cứ kẻ nào. Một khi những điều đó trở thành thói quen, sẽ khó mà sửa được.

-MJS-

“My left arm is a beginner and is pulling this bow for the first time…just like you. I’m going to pull off a Mol-gi (hitting bulls-eye 5 times, highest points rewarded) with this left hand.”

“If we have to make the impossible possible, I will make it.”

Ngày hôm nay tôi giương cung bằng tay trái lần đầu tiên, cũng chỉ như cậu. Bằng cánh tay trái này, tôi sẽ bắn trúng hồng tâm 5 lần.

Nếu cần những điều không khả thi, thì tôi sẽ tạo ra ngoại lệ.

-LSJ-

“From now on if anyone points their finger at you, you give them your fist.”

 Từ giờ trở đi, nếu kẻ nào chỉ tay vào cậu, cậu phải đáp trả bằng nắm đấm.

-MJS-

“No one in this world can choose their parents or to be born the way they want. There’s only one thing you can choose for yourself: today. How you’re going to live today? Did you say that you have no prominent family? You must feel that the world is unfair! I’m sure you must also want to complain. So, are you going to live the rest of your life complaining and feeling sorry for yourself?”

 Không ai trên thế gian này có thể chọn cha mẹ hay gia thế cho mình. Điều duy nhất cậu có thể thay đổi là chính bản thân mình, ở hiện tại. Cậu sẽ sống thế nào? Cậu không sinh ra trong một gia đình danh giá, cậu hẳn phải thấy cuộc đời thật bất công! Và tôi chắc cậu muốn oán trách. Vậy cậu có định dành cả đời này oán trách và tự thương hại mình hay không?

-LSJ-

“Then that’ll be that. I trust you, more than I trust myself. You’re always pushing yourself. Putting up a prickly front and constantly talking about principles. That’s your way of doing your best to become a good person. This time will be no different. Whatever choice you make will probably be the right one. Even if it’s different from what I’m thinking.”

 Sẽ là như thế. Tôi tin huynh, nhiều hơn tin chính bản thân mình. Huynh luôn nghiêm khắc với chính mình. Khoác lên cái vỏ kỳ quặc và không ngừng nói về chuẩn mực. Đó là cách mà huynh cố gắng để trở thành một người tốt. Lần này cũng vậy, bất kỳ lựa chọn nào của huynh cũng sẽ là đúng đắn, kể cả khi lựa chọn ấy khác với lựa chọn của tôi.

-KYS-

“I knew a guy who said he could hear the entirety of Sungkyunkwan breathing from up here. He’s the one who told me that Sungkyunkwan’s main gate opens up to the lowest, poorest area of Joseon, Banchon, and not to the king’s palace.”

Tôi có biết một người từng nói, anh ấy có thể nghe thấy hơi thở của cả Sungkyunkwan từ trên tán cây này. Anh ấy cũng nói với tôi, cổng lớn của Sungkyunkwan mở về phía khu chợ bần hàn, đói khổ nhất của Joseon, Banchon, chứ không phải về phía cung điện của Hoàng thượng.

-MJS-

“In Neo-Confucianism, the highly prized principle of “In(仁)” stands for the endless care for a comrade. Am I wrong? Selflessness(In,仁), Righteousness(Eui,義), Propriety(Yae,禮), Wisdom(Ji,智), and Faith(Shin,信). These are the principles that every Confucian scholar should uphold—but instead of looking at the facts, you see what you want to see and believe what you want to believe, and thus you lack Wisdom. Without even realizing that your thoughtless curiosity is putting others in trouble and is in it of itself a sin, you just laugh and enjoy the show, and thus you lack Righteousness AND Propriety. And you distrust your comrades, thus you lack Faith and cannot be regarded as a true Confucian scholar. No one here has the right to point any fingers. If this is the Confucian way, than I’d rather choose homosexuality.”

Đức Khổng Tử dạy rằng, đạo lý cao nhất là Nhân – tấm lòng đối với đồng bạn. Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, đó là những đạo lý mà sĩ tử phải tuân theo, nhưng thay vì nhìn vào sự thật, các người nhìn vào những gì các người muốn nhìn và muốn tin, vậy là các người không có Trí. Không ngộ ra rằng tính tò mò, vô tâm của các người đang gây ra tai họa cho người khác, là không có Lễ và Nghĩa. Và các người nghi ngờ bạn học, là thiếu Tín và không xứng là một nho sĩ. Không một ai ở đây có quyền chỉ tay gán tội. Nếu Khổng giáo suy đồi đến mức này, ta thà nam sắc còn hơn.

-LSJ-

“What kind of person do you think Father was? Yoon-shik, always when I thought of him, a cold wind blew through my heart. Father used to sit you on his knee and read to you, and my place was outside the door. So when I thought of him, I didn’t remember his face. I’d remember the shadow I’d see from outside the door.” – KYH

“Sis, you didn’t know? Father always sat near the door, reading as loud as he could. He read books that I was too young to understand. He wasn’t reading to me, he was reading to you outside the door. You didn’t know that all this time?” KYS

From the lecture note of her father: “To watch my daughter advance in her studies is a painful thing. If I were her teacher, I would have wanted to teach her. But is it right to teach her to have aspirations in a world where she cannot fulfill them? I am a foolish father who cannot provide any opportunities to his talented daughter. I listen with abated breath as my daughter reads aloud, and today, once more, I weep deep inside my heart.”

“Em nghĩ cha là người như thế nào? Yoonshik, mỗi lần nghĩ đến cha là chị cảm thấy giá lạnh trong lòng. Cha từng đặt em trong lòng và đọc sách cho em nghe, và chị chỉ được ngồi ngoài cửa. Chị thậm chí còn chẳng nhớ mặt cha, chỉ nhớ đến bóng hình in trên vách tường.”

“Chị không biết hay sao? Cha lúc nào cũng ngồi sát cửa, đọc thật to. Những cuốn sách lúc ấy, em còn quá nhỏ để hiểu. Cha không đọc cho em, mà đọc cho chị ở ngoài khung cửa.”

Di thư của cha để lại viết rằng: “Nhìn thấy con gái ta tiến bộ từng ngày mà lòng ta đau nhói. Nếu ta được dạy con, ta nhất định sẽ dạy. Nhưng liệu có phải đạo lý hay không khi ta dạy cho con tham vọng trong một thế gian mà con không được phép nuôi tham vọng? Ta chỉ là một người cha ngu ngốc không thể đem lại cơ hội cho con gái ta. Khi ta hồi hộp nghe tiếng con gái tập đọc hôm nay, lại một lần nữa, trái tim ta nhói đau.

If a person takes a single step back, he must then take two steps back to cover up that misstep. Then, in the messy zigzag of his footsteps, he will forget where he wanted to go.”

 Nếu một người lùi một bước, anh ta sẽ tự nhiên muốn lùi hai bước để nhìn lại bước đi nhầm lẫn, để rồi giữa những dấu chân lẫn lộn của chính mình, anh ta sẽ quên mất mình muốn đi đâu.

-KYS-

Sputnik Sweetheart | Người tình Sputnik


Một số đoạn yêu thích từ cuốn Người tình Sputnik của Haruki Murakami:

“Và khi ấy tôi hiểu ra. Hiểu rằng chúng tôi là những người bạn đồng hành tuyệt vời, nhưng rốt cuộc chỉ là hai khối kim loại đơn độc bay theo quỹ đạo riêng của mình. Trông xa chúng như những ngôi sao băng đẹp đẽ, nhưng thực tế chúng chẳng là gì ngoài những nhà tù, nơi mỗi người chúng tôi bị nhốt đơn độc, đi đến nơi vô định. Khi quỹ đạo hai vệ tinh của chúng tôi ngẫy nhiên ngang qua nhau thì chúng tôi có thể ở cùng nhau. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc hết sức ngắn ngủi mà thôi. Sang khoảnh khắc sau chúng tôi lại rơi vào sự đơn độc tuyệt đối. Cho đến khi chúng tôi cháy bùng lên và trở thành hư vô” (Murakami 158).

 Mỗi người chúng ta được số phận ban cho một điều đặc biệt trong đời. Giống như một ngọn lửa nhỏ. Những người may mắn, thận trọng thì biết cách giữ gìn nó, khơi nó thành đống lửa to và lấy nó làm bó đuốc soi đường cho mình. Nhưng một khi để ngọn lửa tắt thì sẽ không bao giờ có lại được nữa (Murakami 239).

Tôi nhắm mắt, lắng nghe các thế hệ Sputnik đời sau cho đến tận bây giờ vẫn đang bay quanh Trái đất và chỉ có trọng lực là mối liên hệ duy nhất với hành tinh này. Những linh hồn đơn độc bằng kim loại bay trong bóng tối vũ trụ không có gì ngăn trở, chúng gặp nhau, lướt qua nhau và rẽ theo các hướng khác nhau, không bao giờ gặp lại. Không một lời trao đổi. Không một lời hứa hẹn (Murakami 242).

Cô độc là cảm giác như khi đứng ở cửa một con sông lớn vào một chiều mưa, nhìn dòng nước trôi ra biển (Murakami 263).

Vậy đó chính là cách sống của chúng ta. Bất kể sự mất mát tàn khốc và sâu sắc đến thế nào, bất kể những thứ bị cướp khỏi chúng ta – những thứ bị giật khỏi tay chúng ta – quan trọng đến thế nào, ngay cả khi chúng ta đã hoàn toàn thay đổi tới mức chỉ còn là một lớp da của chính mình trước đây, chúng ta vẫn tiếp tục sống cuộc sống của mình theo cách này, trong im lặng. Chúng ta kéo lại gần hết mức khoảng thời gian được dành cho chúng ta, rồi rời xa nó khi nó lùi lại phía sau. Cứ lặp đi lặp lại hàng ngày tới mức điêu luyện cái động tác liên tục đó. Để lại đằng sau một cảm giác trống rỗng vô biên (Murakami 277).

Có lẽ ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi. Hay ít ra là có một nơi yên tĩnh, ở đó mọi vật có thể biến mất khi hòa lẫn vào nhau thành một hình thú đơn lẻ, chồng chéo. Và khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi nhắm mắt cố nhớ lại xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua (Murakami 278).

Như vậy là cả hai chúng tôi cùng nhìn mảnh trăng này, cùng ở trong thế giới này. Chúng tôi nối với thực tại bằng cùng một sợi chỉ. Bây giờ tôi chỉ việc lặng lẽ kéo sợi chỉ đó về phía mình (Murakami 282).