Tâm sự gái nghèo


DSCN0632

Đi học được có hai ngày mà mình thấy mệt mỏi như đã gần hết tuần. Hai mươi rồi có khác, sức chịu đựng giảm sút nhiều rồi. Mình không định viết blog để than nghèo kể khổ, dù quả có nghèo thật.

Lớp nhiều tín chỉ nhất của mình kỳ này là một lớp để hoàn thành chương trình liberal art. Thầy phát cho tờ thông tin cá nhân, bảo điền rồi nộp lại. Hồi năm nhất mình từng rất phấn khởi về việc điền mấy cái này, can tội các thầy toàn giơ tờ thông tin của mình lên mà tấm tắc khen… chữ đẹp (trong khi các cụ ở nhà thì toàn chê con). Bây giờ thì mình chẳng hớn hở về mấy tờ giấy ấy nữa. Mình muốn viết thật ngắn gọn, và khi chuyển cho người bên cạnh để nộp, mình nhíu mày khi cô bạn cùng lớp lật tờ giấy của mình lên xem.

Mình tưởng thế là xong, nhưng thầy còn phát một tờ nữa. Mình không muốn tỏ ra khốn khổ trong những tờ kê khai tường tận kia, nhưng đoán mà xem? Tờ thông tin này còn tường tận đến từng cái lỗ chân lông, trời ơi! Cứ như tờ khai hồi cấp III, hỏi cả những thông tin riêng tư như địa chỉ nhà, số điện thoại, thời gian biểu… Thời gian biểu yêu cầu viết ra các lớp đang học kỳ này, hoạt động tổ chức, hoạt động thể thao, công việc nếu có. Mình không muốn tỏ ra khốn khổ hay quay cuồng vì tiền, nhưng thế là cái thời gian biểu mà thầy đã dành cả một trang A4 kia đã vạch mặt mình. Rằng mình đi họp những lúc nào, có 5+ lớp kỳ này, đi làm thêm 3 chỗ khác nhau…

Mặt sau của tờ thông tin là một bức tranh phong cảnh theo trường phái tối giản (?!) do chính thầy chấp bút gồm sông, núi, mây trời, yêu cầu điền vào từng yếu tố của bức tranh những sự kiện nổi bật của năm qua đối với cá nhân mình. Sông là những việc hàng ngày. Chân núi là “low points”, đỉnh núi là “high points” của năm. Hai đám mây là hai ước mơ, dự định tương lai. Tất nhiên là sau màn thời gian biểu lật tung hành trình của gái nghèo, mình phải điền bức tranh này một cách cẩn thận rồi. Nhưng nếu được điền cho đúng thực tế, chắc mình sẽ viết ở chân núi là “Barely”, đỉnh núi là “Survived”. Chân thành.

Cùng lúc đó, có người nhờ mình đi làm hộ ngày mai, nói rằng đang bị ốm rất nặng. Mình đồng ý, dù mình biết thừa người này thứ nhất là toàn tự ái với thiện ý của mình, thứ hai là ốm đau gì khi sáng nay học cùng mình vẫn thấy người ta khỏe re, thứ ba là mình vừa khỏi ốm, và ngày mai cũng không rảnh rỗi gì, và thứ tư là người này CHƯA MỘT LẦN nhận lời khi mình không thể đi làm và cần người đi làm thay. Nhưng mình vẫn cứ đồng ý đi làm thay mà không oán thán một câu. Đó là điều người ta làm khi mà người ta cần tiền. Tại sao không? Mình là gái nghèo đích thực cơ mà.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s