Chuyện trên xe bus


DSCN0642

Taken in Chicago, Illinois.

 

Hồi nghỉ đông, tôi đến Chicago chơi, du học sinh đi bụi nên xác định phải sử dụng triệt để phương tiện giao thông công cộng, nhất là khi Chicago có hệ thống xe bus và tàu điện ngầm khá đúng giờ chứ không “tùy hứng” như San Francisco.

Chuyện cũng lâu rồi, nên giờ kể lại sẽ không còn nguyên cái cảm giác nửa sợ hãi, nửa căm ghét đến khó tả nữa, mà giờ tôi chỉ tự cười mình.

Hôm ấy tôi ngồi trên xe bus đi từ Uptown xuống The Magnificent Mile, cả chặng mỗi lượt khoảng 45 phút đồng hồ. Đến khoảng giữa đường, một cặp vợ chồng và mấy đứa con lên xe, vì hết chỗ ngồi nên họ phải đứng trên xe, cách tôi chỉ khoảng một mét. Và vào lúc mà cô vợ cất giọng, tôi giật mình. Giọng nói quá giống, kiểu nói chuyện cũng giống, mái tóc cũng màu sẫm, cách ăn mặc lẫn dáng người cũng thế. Cũng có một đứa trai tầm 5-6 tuổi, con gái nhỏ tầm 3-4 tuổi. Cô bé mặc nguyên cây màu hồng, mái tóc vàng óng, cũng rất giống Grace, người duy nhất mà tôi không ghét bỏ ở cái gia đình ấy.

Sự giống nhau lớn đến mức tôi đã hồi hộp. Tôi gần như đã quên mất những nỗi căm ghét chôn sâu, dù trước đây tôi đã từng tập dượt, nếu gặp lại họ, tôi sẽ ngẩng cao đầu, tự tin và không chút sợ hãi. Tôi đã tưởng tượng rằng nếu họ dám mở miệng, tôi sẽ nói rằng họ là những kẻ bẩn tính, thực dụng và giả tạo, và tôi sẽ cười khinh bỉ vào mặt họ lần cuối, và nói rằng tôi đã hoàn thành tất cả những gì họ cố gắng cấm cản, rằng họ sẽ không bao giờ đạp đổ được những ước mơ, dự định của tôi, và dù họ có cố gièm pha về tôi, ở bất cứ nơi đâu tôi đi đến vẫn sẽ có những con người tử tế chấp nhận tôi. Nhưng vào giây phút ấy, tôi không biết phải làm gì. Tôi đã không biết phải ghét bỏ người khác như thế nào, và dù tôi nghĩ mình có thể tự hào về bản thân, tôi không hề nghĩ rằng tôi sẽ thách thức họ. Tôi chỉ đơn giản là muốn họ biến đi cho khuất mắt.  Tôi đã cắt tóc ngắn như con trai, và giờ mái tóc tôi lại mọc dài ra như trước. Lỡ như trông tôi hoàn toàn không đổi khác? Lỡ như họ nhận ra tôi? Lỡ như họ giở giọng niềm nở giả tạo và dùng những đứa trẻ con ngây ngô để khiến tôi phải tử tế và biết điều như trước kia? Ngón tay tôi lạnh ngắt, tôi căng thẳng siết chặt bàn tay của người tôi yêu, nhưng anh vẫn đang chăm chú theo dõi lộ trình, đưa mắt nhìn ra xa.

Tôi quay mặt sang anh, co ro một lúc lâu cho đến khi tôi tự xác nhận với bản thân mình đó không phải họ, vẫn chưa đến lúc những nỗi niềm căm ghét chôn sâu trong tôi bùng phát lên. Anh chồng kia thật ra cũng cao lớn nhưng gầy hơn. Không phải họ.

Nếu bạn đọc bài này, đừng đòi hỏi một lời giải thích đầy đủ. Tôi đã tự cười mình và quyết định đem cái sự yếu đuối của mình ra làm trò hề, sao cho nếu ngày đó đến, tôi sẽ trả lại tất cả những gì tôi đã phải trải qua.

Đôi khi một người bạn là đủ


Hồi cấp III, trong lớp tôi có một cô bạn cực kỳ…bình thường và mờ nhạt. Sở dĩ tôi tiếp xúc với cô ấy là vì cả hai đứa thường xuyên cuống cuồng đạp xe đến lớp học thêm và muộn năm phút, nên toàn phải kiếm bàn cuối ngồi với nhau. Chỉ vì thế mà chúng tôi nói chuyện với nhau, và cô ấy mở lòng với tôi. Chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, nhưng lại không bao giờ sống giả dối với nhau. Những người bạn thân có thể giả vờ rằng họ luôn luôn sống vì nhau, những người yêu nhau có thể giả vờ rằng họ luôn luôn yêu đối phương, nhưng chúng tôi thì không. Chúng tôi ngồi bàn cuối, thì thầm trong lớp học, chống cằm nhìn ra cửa sổ trong giờ nghỉ, và nói ra những điều bất an và viển vông về bản thân mình.

Nói cô bạn tôi bình thường là vì cô không phải con nhà giàu nứt đố đổ vách như hầu hết bọn bạn lớp cấp III của tôi, cũng không phải con nhà nghèo vượt khó, học hành không phải tanh tưởi nhưng cũng không đến nỗi tệ, ngoại hình cũng sáng sủa, luôn luôn mặc đồng phục kể cả khi đi học thêm. Nói cô ấy mờ nhạt là vì cô ấy cực kỳ tự ti và ít nói. Trong khi cô ấy nghe con nhóc nhí nhố là tôi luyên thuyên đủ thứ chuyện viển vông như đi đến Bắc Cực ngủ đông với gấu hay bắt cóc thần tượng về làm thú cưng, tôi đã nghe cô ấy nói về những mặc cảm điên rồ nhất. Chúng thiếu cơ sở đến mức tôi đã phải thuyết phục cô ấy rất, rất nhiều lần, rằng cái tên cô rất đẹp chứ không xấu xí, lũ bạn cùng lớp chỉ vô tâm chứ không ghét cô, rằng cô chăm chỉ và thông minh chứ không hề kém cỏi, rằng tôi chỉ mong cao bằng cô ấy và thật ngốc nghếch khi cô ấy nói sẽ cho tôi chiều cao để đổi lấy khuôn mặt tôi. Cô ấy tin rằng mình có vấn đề nghiêm trọng về tâm lý vì lúc nào cũng buồn phiền, và không bao giờ đưa tầm mắt mình lên ngang tầm mắt người đối diện. Đành thì nhìn vào mắt nhau không phải là thói quen đối thoại của người Việt Nam, nhưng cô ấy thì chủ động tránh ánh mắt đối phương. Nhưng tôi nhớ nhất là khi cô ấy quay sang nhìn tôi và mỉm cười, nói rằng tôi là người tốt với cô ấy một cách chân thành nhất, rằng có những người tốt với cô ấy nhưng không phải theo một cách chân thành mà là để họ trông thêm phần tốt bụng đối với mọi người xung quanh. Tất nhiên với những người như thế cô ấy cũng rất cảm kích, nhưng với tôi, cô ấy thích tôi.

Tôi từng nghĩ mình sẽ luôn luôn cổ vũ cô ấy như thế, nhưng tôi không cần cô ấy chống lại cả thế giới cho mình, bởi lẽ tôi đã nghĩ tôi biết cách kiềm chế sự thiếu tự tin của bản thân. Thế nhưng khi cuộc sống của tôi chao đảo và những người tử tế xung quanh quay lưng hoặc bị lôi kéo ra xa khỏi tôi, cô bạn tôi lại ở đó, đứng về phía tôi một cách thầm lặng, vì cô ấy chưa bao giờ lên giọng trước đám đông. Tôi sợ rằng nếu có người cao giọng bảo vệ mình, tôi sẽ trở thành yếu đuối và dựa dẫm vào người ta, nhưng nếu cô ấy ủng hộ tôi một cách lặng lẽ, thế là đủ, vì tôi biết mình được yêu thương. Thật ra tôi chưa bao giờ cần người khác về phe mình, nhưng vào lúc tuyệt vọng nhất, tôi cảm thấy may mắn vì tôi vẫn là người cô ấy yêu quý và ngưỡng mộ, cho dù tôi cảm thấy tồi tệ về chính mình.

Nếu bạn tò mò rằng cô ấy đã thay đổi thế nào trong những năm sau đó, thì tôi cũng không biết rõ lắm. Năm cuối cùng của cấp III, tôi đi du học. Qua lời vài người bạn cùng lớp, cô ấy lột xác hoàn toàn. Cô ấy học khá hẳn lên, thay đổi kiểu tóc và phong cách ăn mặc cho năng động hơn, sẵn có chiều cao với dáng vóc thanh mảnh, tự nhiên cô ấy trở nên xinh đẹp và tự tin trong mắt mọi người. Tôi rất mừng khi nghe vậy, nhưng tôi không dám nhận sự thay đổi của cô ấy là nhờ có mình, vì vốn tôi cũng chẳng làm được gì cho cô ấy ngoài việc dành cho cô ấy sự tử tế và thành thật. Thế nhưng có lẽ cô ấy vẫn nghĩ về tôi một cách trìu mến, thỉnh thoảng theo dõi tình hình của tôi qua facebook, khiến tôi phần nào nghĩ rằng cô ấy đang hạnh phúc với chính mình, vì cô ấy học được cách yêu bản thân mình từ một ai đó.

Như đã nói, chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, chúng tôi có liên lạc dù không nắm rõ về cuộc sống của nhau, nhưng thỉnh thoảng tôi lại nhớ cô ấy vô cùng. Ích kỷ làm sao, tôi nhớ cô ấy nhất khi tôi cần một người tin tưởng ở mình. Khi người tôi yêu ghét sự bướng bỉnh của tôi, tôi lại nghĩ rằng cô ấy sẽ nói với tôi rằng tôi rất đáng yêu cho dù có bướng bỉnh. Khi những người không được lịch sự cho lắm bình phẩm về vẻ ngoài luộm thuộm hay chiều cao khiêm tốn của tôi, có lẽ cô ấy sẽ nói rằng cô ấy thích tôi như thế. Khi tôi mất bình tĩnh với những kẻ kiêu căng và thô lỗ, cô ấy sẽ bảo tôi rằng chính tôi từng  nói với cô ấy: “Không phải quân tử với kẻ tiểu nhân!”.  Khi có người không đủ tự hào về tôi để nắm lấy tay tôi, cô ấy sẽ nhìn tôi mìm cười và nói rằng cô ấy rất, rất ngưỡng mộ tôi. Và nếu khoảnh khắc ấy xảy ra một lần nữa, tôi cũng sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất, rất tự hào về cô ấy, và tôi mong rằng suốt cuộc đời này, chúng tôi sẽ ở đó vì người kia, hoặc nếu tôi không bao giờ may mắn đến thế, tôi mong cô ấy sẽ có một người bạn như vậy. Đôi khi, bạn chỉ cần một người như thế trong đời mà thôi.