The Soulmate Materials


This is quite an unusual post, in which I will just pour out some hopeless and pessimistic love and relationship analysis.

In the past, I’ve somehow always been stuck between the Soulmate Material, a true friend and trusted listener who knows me like the back of his hand, and the Clueless Lucky Guy, a clueless guy who knows little or nothing about me, a terrible listener, and would eventually break the trust we’ve built. The choices seem clear, but somehow I’ve always passed by the Soulmate Material and chose the Clueless Lucky Guy instead (hence the name). The outcome of the choices I made is also crystal clear: it never ends well, and even if I could have never chosen the Soulmate Material instead because I treasure our companionship too much, I eventually know who I should have chosen.

So when the wisdom of the age finally found me, I made it clear to myself that I need to steer clear from bad guys. Believe it or not, the first (few) impressions might be deceiving, but it isn’t that hard to identify Bad Guys Who I Should Never Date, as long as I am not trying too hard to deny the facts.

The problem now is what to do when I am (still) left with more choices. When the Soulmate Material 1.0 is about to cross my path again, I still have to watch out when the Soulmate Material 2.0 shows up in my life again, feeling all the same after all these years, and the Soulmate Material 3.0 have been doing everything he could to help me change, grow, and hope. It’s like all the roads not taken are there, and I don’t know which one to take a step towards. I am terrified of taking a chance, because I’ve already known how it turned out the last time.

Someone once told me that you have to choose
What you win or lose
You can’t have everything
Don’t you take chances
Might feel the pain
Don’t you love in vain
Cause love won’t set you free
I can’t stand by the side
And watch this life pass me by
So unhappy
But safe as could be

Chuyện thời gian, tuổi trẻ, tuyết rơi, và chờ đợi


tumblr_mao8a7OYb51qzabkfo1_500

1. Thời gian.

 Chuyện kể rằng có một cô gái ngoài hai mươi, sau nhiều năm, nhiều tháng ngẫm nghĩ về những điều khiến cô thức dậy với trái tim nặng trĩu, cô quyết định đổ lỗi mọi chuyện cho thời gian.

 Thước đo của cuộc đời không chỉ sắp xếp những sự kiện và những con người xung quanh cô trên một đường thẳng. Số phận không nằm trong lòng bàn tay cô, số phận là những quả bóng nhựa được tung hứng một cách vụng về. Mà cô thì không giỏi nắm bắt. Cô cũng chỉ mới tiếp thu được rằng thời điểm là yếu tố quan trọng bậc nhất, và một ví dụ tiêu biểu là cô tưởng như mình đã gặp người mình muốn gặp trong cuộc đời, nhưng thời gian còn lại chỉ tính bằng ngày.

2. Tuổi trẻ

 Mùa xuân của tuổi hai mươi mốt, cô nhận ra một nửa những lời “sấm truyền” bừa bãi về cô có khả năng trở thành sự thật, một nửa còn lại thì…đã trở thành sự thật.

 Ước đoán được cuộc đời mình không phải là một lợi thế, bởi vì như thế chẳng khác nào học vẹt cho qua môn Sử, biết được kết quả, nhưng mù mờ về nguyên nhân, diễn biến, ý nghĩa lịch sử.

3. Tuyết rơi

 Sinh ra ở miền tuyết trắng, lớn lên ở đất nước nhiệt đới, rồi lại lạc giữa tuyết trắng. Có những lúc chóp mũi đông cứng trong gió bấc, cô giang hai tay, bước đi như chim cánh cụt vì sợ bước dài thì sẽ trượt ngã. Tự hỏi tại sao mọi chuyện đều khó khăn hơn chỉ với riêng mình.

 Và dù có cẩn trọng bước đi trên băng tuyết đến đâu, cô vẫn sống trong khoảnh khắc, phức tạp hóa cuộc sống vốn đã lắm rắc rối, và luẩn quẩn trong những cảm xúc một chiều lầm lẫn cho bản thân mình.

4. Chờ đợi

 Mùa đông thứ tư, ước muốn quá nhiều. Có những khoảng thời gian cô mong tình yêu lớn của cuộc đời mình sẽ xuất hiện, tìm cô khi cô đi lạc trong mênh mang. Thế rồi lại có những khoảng thời gian cô tự nhủ rằng mình phải đi tìm chính bản thân mình trước, và biết đâu anh ấy ở hiện tại cũng đang chật vật xoay xở với những vấn đề của bản thân anh.

 Có một điều cô chắc chắn, đó là cô bây giờ chưa phải con người cô muốn trở thành khi họ gặp nhau. Họ sẽ gặp nhau (hoặc gặp lại nhau) sau vài mùa tuyết rơi nữa, khi mà kỹ năng định hướng đã được rèn giũa.

 Sợi chỉ đỏ buộc vào ngón tay út của hai người không dễ mà đứt được, nó chỉ bị giãn ra, xoắn lại, vướng vào những con người khác, những thời điểm khác, những nơi chốn khác. Cô không thể chỉ đơn giản kéo sợi chỉ ấy về phía mình.

Tản mạn tháng mười hai


DSC_0325 - Copy

1. Hôm nay mình bảo một người bạn rằng thị ngờ nghệch quá, ai đời có người đưa số điện thoại mà thị tỉnh bơ hỏi người ta: “Ủa đưa tui chi vậy?”

Một tháng trước có một người bạn viết cho mình một tin nhắn dài, toàn là những lời động viên và quan tâm chân thành, mặc dù đã mấy năm rồi không học chung lớp. Mình thì dễ cảm động bởi những người có đủ can đảm để bộc lộ cảm giác trong lòng. Giá như anh này cũng viết cho mình những lời ấy khi học cùng lớp hồi năm đầu đại học, thì có khi mình đã đổi ngành học và không từ bỏ tiếng Pháp. Đùa vậy thôi, chứ chắc còn lâu mình mới đủ can đảm đổi ngành học vì một người nào đó.

Xong đột nhiên nghĩ, chết dở, hình như hồi đó mình cũng ngờ nghệch quá nên không nhận được tín hiệu.

2. Sang tháng cuối năm, mình nhận ra rằng chẳng mấy chốc là mình sẽ bước sang tuổi 21. Thế nhưng mình vẫn không hành động như một người hai mươi tuổi. Mình giống như con nhóc mười tám tuổi bị lôi xềnh xệch đến ngưỡng hai mươi, ngủ với đám thú bông giống như hồi năm tuổi, và ngơ ngác trước những thiệp mời cưới của bạn bè và ảnh trẻ con mới đẻ của đám bạn hồi cấp III, giống như một cô gái ế tuổi ba mươi.

Và con nhóc này lại sắp sửa bị lôi xềnh xệch sang tuổi 21. Tuổi 21 cũng như tuổi 20, kỳ quặc hết sức.

3. Trong rất nhiều lý do để biện hộ cho sự cô đơn, hay thật ra là cái sự ế của bản thân, mình mới ngộ ra rằng thật dễ thích một người vì những điểm tốt đẹp, nhưng yêu một ai thì có lẽ là vì những điểm bất toàn. Chắc cũng vì thế nên những cô gái mình mê tít thò lò bây giờ toàn là những cô đã từng bị coi là lập dị, từng gây ra những sai lầm tuổi trẻ, từng bị cắm sừng, từng mang trái tim tan nát… Những khiếm khuyết của họ cũng là những khiếm khuyết của mình, âu cũng là những khiếm khuyết chung. Chính vì tình yêu khác với sự thương hại, nên đôi bên đều không hoàn mỹ thì mới có thể yêu nhau. Lọ Lem thời hiện đại bây giờ không yêu nổi Hoàng tử, vì Lọ Lem không chịu được áp lực khi lấy người giàu hơn mình, chẳng bao giờ bị ăn hành, chẳng bao giờ phải lao động, chẳng bao giờ ca hát với lũ chuột, cũng chẳng cô đơn như mình.

Cuộc đời không chỉ đầy những điều đẹp đẽ, nhưng chẳng ai lại chủ động đi tìm những khiếm khuyết để mà yêu. Nếu ai cũng yêu đôi bàn tay nứt nẻ của mình, yêu những ngón tay lúc nào cũng lạnh ngắt, yêu cái sự máy móc và phức tạp, yêu cả trái tim không lành lặn, thì hẳn là mình đã đau đầu vì phải đối mặt với việc…ai cũng yêu, biết chọn ai?!

Thế nên để có lẽ để đơn giản, tình yêu cũng giống như đại hạn, rơi trúng vào ai thì người đó đành phải chịu thiệt thòi thay cho nhân loại và yêu người mang những khiếm khuyết giống như bản thân mình.

Go your own way


Hey, remember the people we used to be, how we were each other’s best friend, how I promised to love you even if you would be jobless, when you thought I was the love of your life and you said you could see us starting a family together? It’s all over now. Life is hardly what we planned out. You surrounded yourself with the wrong crowd and became the man, whom, deep down, you couldn’t be proud of. I, too, also made mistakes that I would always regret. We were wounded together, we fought to keep this relationship, just not at the same time. 

Even though I might never be able to comprehend how you could hurt me in such a way, I’m done grieving, because it doesn’t do me any good. I was a wreck after our breakup, but I decided that there’s one thing I hate more than you hurting me: it’s me, hurting myself and being pitied by everyone. There was a time when I can’t fall asleep without crying until I was exhausted, but now my tears are dry. I can’t remember the last time I cried to sleep, although it wasn’t even that long ago. It’s just that I can’t keep feeling sorry for myself anymore. I also acknowledge that more than half of the people around me are being nice and taking my side not because they unconditionally love me, but I will not push them away and become a hermit crab.

It would be so much easier for me to hate you, and I know I have every reason to do so, but I can’t, because my heart isn’t designed to hate someone I used to love too much. It would be so much easier to forget you, but I can’t, because contrary to what everyone around me advises, I never thought loving you or anyone I’ve ever loved was a mistake. I know it’s easier for you to hate me, avoid me, hurt me, and forget me, because you are hurt too, even when you tried not to show it. And since it’s easier for you, you can go your own way. I’m bound to get bumped and bruised in my life anyway, because I know I can take all of this and grow stronger. I’ll love myself however I want to be loved, and I’ll care for people who care about me, without hurting anyone. I’ll find a way to sleep under the stars again. I’ll stop being the ghost of the bright-eyed girl I used to be. And I will never, ever become the kind of person I hate.

The Scientist


Tên bài này đơn giản là một bài hát của Coldplay mà dạo này em được gợi nhắc lại. Ngày xưa, không kể những bài hát có lời như thơ, giai điệu nặng trĩu, chủ đề liên quan đến cái chết và lời vĩnh biệt của Tohoshinki, thì chỉ có hai bài hát làm cho em rơi nước mắt mỗi khi nghe (mà đôi khi còn không hiểu tại sao). Một là Hero của Enrique Iglesias, và còn lại là The Scientist của Coldplay. Em cá là anh không biết điều đó. Hôm nay em nghe lại bản cover của bài này trong một bộ phim và đã khóc như mưa, chủ yếu là vì nhân vật trong phim đã đối mặt với những gì em chưa có đủ dũng cảm để làm.

Em sẽ gặp lại anh trong mười ngày nữa. Và mặc dù anh không bao giờ đọc những dòng này, em cũng không hy vọng anh sẽ tìm thấy cái góc nhỏ điên rồ trong đầu em, em vẫn phải viết ra để giải tỏa lòng mình, để chuẩn bị tâm lý cho bản thân, và để đối mặt với cái kết mà cả hai đang tránh né.

Em rời xa anh, chỉ vì cả hai thay đổi quá nhiều. Em đã từng chỉ có mỗi việc đi học một cách thoải mái, nấu ăn cho anh với tất cả tình yêu, cùng anh xem những series anh yêu thích và tự hứa với mình rằng sẽ không làm phiền anh với vấn đề của mình, mặc dù đôi khi em phát điên lên vì tính máy móc và ưa gọn gàng quá mức của em hoặc vì những chuyện ghen tuông linh tinh của anh. Và rồi em trở thành bù đầu học, đi làm như điên vì vấn đề tiền nong của gia đình, nấu cho anh vào cuối tuần trong khi trong tuần em ăn linh tinh những thứ lấy ra từ lò vi sóng và bỏ mặc anh với thói quen ăn vặt đêm khuya. Em tự hỏi vì sao anh không thể vì em mà quan tâm đến những gì em thích, những bài hát em thích nghe, những series em xem hàng tuần, hay chỉ đơn giản là lắng nghe khi em bắt đầu mở lòng với anh về những gì diễn ra với em. Có những khoảng thời gian, em quay mặt vào tường và khóc cho đến khi ngủ thiếp đi, vì đó là cách duy nhất để em có thể ngủ. Anh đã từng là người cố gắng làm những điều bất ngờ cho em, bịt mắt em khi hai đứa xem phim đến cảnh nhạy cảm, nấu ăn cho em, cùng em xem những bộ phim kinh dị mà anh không hề muốn xem, đem đến cho em cái máy sưởi duy nhất anh có khi em co ro trong phòng giữa mùa đông vì máy sưởi bị hỏng. Đã từng. Và bây giờ em khóc như mưa mỗi khi nhớ lại những điều ấy.

Khi anh ngừng cố gắng vì em, em có thể nhận ra. Em có thể nhận ra khi anh thà ra ngoài chơi với bạn còn hơn dành buổi tối cuối tuần duy nhất em có thể sẽ về nhà sớm để chờ em từ giờ này sang giờ khác và xem những bộ phim mà tất cả mọi người đã xem rồi. Khi anh mới cưa em, hai đứa ngồi trong thư viện học với nhau mỗi tối. Một năm vừa qua, em năn nỉ được anh vào thư viện với em một lần. Lần đầu tiên hẹn hò với anh, em không cảm động vì bản More than love vụng về của anh, em cảm động vì anh dành ra một tuần tìm kiếm bản nhạc trong bộ phim em yêu thích để chơi cho em nghe, điều mà anh không bao giờ lặp lại. Em nhận ra, khi anh ngồi trước màn hình, trông đợi em phải kể cho anh những chuyện thú vị của em trong lúc anh những làm việc khác, còn anh, với việc liên lạc và kể với em chuyện anh ăn những món giống hôm qua và hơi khác hôm kia, đã là hoàn thành trách nhiệm cố gắng khi xa nhau. Và còn nữa, em ngừng nhắc đến anh trên mạng vì em biết anh không muốn một số người biết đến em.

Áp lực và cảm giác bế tắc của em một phần là vì trong lòng em chứa đựng quá nhiều phẫn nộ, với bản thân mình, với những người mình từng yêu thương nhưng đã đổi thay một cách đáng sợ, với những gì mình đã từ bỏ và không đủ cao thượng để thôi tiếc nuối. Em cũng biết bản thân mình không ổn mỗi khi em có những thời điểm sụp đổ nhất định, nhưng những người bạn từng dành thời gian lắng nghe em dần dần đã không còn thời gian, hoặc đã rời xa em. Em không có thời gian cho việc tư vấn tâm lý, và em sơ người ta sẽ thầm cười em khi mà có những người đã từng trải qua nhiều điều đáng sợ hơn mà vẫn sống tốt mỗi ngày. Mỗi khi em cố gắng tâm sự với anh, em quá hiểu thái độ bên trong là gì. Phản ứng của anh là điều em hay gọi bằng Trả-lời-cụt-lủn-để-kết-thúc-chủ-đề-để-tránh-mất-vui. Em không tìm người yêu em điên cuồng, cũng không tìm người chỉ muốn làm em vui, bởi những người như thế em đã gặp, thậm chí gặp nhiều, nhưng em không yêu họ. Em cần người không phán xét em, không xấu hổ vì em, không bỏ cuộc vì em, và không trốn tránh khi em cần một người lắng nghe. Em đoán anh không biết những kỷ niệm vẫn làm em đau buồn suốt mười năm nay. Em đoán anh không biết tên những người bạn thân nhất mà em muốn ở bên họ cho đến khi em và họ trở thành những bà già. Em đoán anh không biết tên người em thần tượng từ hồi thiếu nữ. Em đoán anh không biết những người em căm ghét nhất trong cuộc đời mình. Và em đoán chắc anh không biết vì sao một người chưa từng được nuôi chó ở nhà như em lại yêu thích chó đến thế.

Có thể anh không nhận ra, nhưng mỗi khi anh, hoặc em, hoặc cả hai nói lời xin lỗi, đó là vì một trong hai, hoặc cả hai, đã quá mệt mỏi vì cãi nhau. Chẳng khi nào lời xin lỗi đó là vì một vấn đề được nhìn nhận và giải quyết hoặc một trong hai bên quyết định thay đổi bản thân. Anh gọi đó là chín chắn khi xuống nước để giữ gìn một mối tình, còn em gọi đó là hèn nhát. Suốt cuộc đời này em đã chịu oan ức vì những người không biết nhận sai, hoặc biết mình sai nhưng không có gan thừa nhận mà chỉ biết đánh lạc hướng hoặc trách móc người khác. Điều cuối cùng em muốn là yêu một người như thế.

Mười ngày nữa, em hy vọng có thể dốc hết những điều này ra với anh. Cảm giác của em giống như trong phim One Day, khi mà Emma ôm Dexter và nói “I love you, Dex. I just don’t like you anymore.” Em đoán anh chưa xem phim này. Cảm giác của em, giống như  cảm giác khi anh nằm trên cái giường quá nhỏ của em, đôi chân dài của anh thò ra mép giường, khi dù anh muốn ở gần em, mỗi ngày thức dậy anh thấy đau đớn khắp người. Cách em yêu anh cũng vượt ra khỏi những ảo tưởng nhỏ bé lúc ban đầu. Em đã hy vọng quá nhiều, đòi hỏi quá nhiều. Con người ta không thể lựa chọn người mình yêu, nhưng hoàn toàn có thể lựa chọn người mình thích. Và dù em yêu anh đến mấy, em không thích con người anh hiện giờ. Có thể anh không phải là kẻ ích kỷ duy nhất ở hiện tại, nhưng dù là lỗi của ai, chúng ta không yêu nhau nhiều như chúng ta tưởng. Chúng ta không vị tha như chúng ta nghĩ. Chúng ta không mạnh mẽ như mường tượng. Chúng ta không thành thật như chúng ta có thể. Và chúng ta có lẽ sẽ không đủ dũng cảm để thay đổi vì nhau.

Tôi làm gì khi đi vào ngõ cụt?


Cái gì cũng có thể đi vào ngõ cụt, kể cả tình yêu.

Tôi làm gì khi thấy mình đã vào ngõ cụt? Chẳng làm gì ghê gớm.

Có một lần sau khi chia tay, tôi đã bỏ kính cận, xõa tóc, mặc quần skinny, đổi sang thỉnh thoảng đi giày bệt thay vì giày thể thao mọi lúc mọi nơi. Tôi đã muốn thay đổi để mau chóng khiến cả tôi, cả người kia, những kẻ gièm pha, và tất thảy mọi người mau chóng quên đi cái tôi cũ cả tin, bạc nhược, dễ bắt nạt. Tôi tuyên chiến với cái sự yếu đuối trong mình, thề rằng nhất định sẽ không hành động dại dột vì những người không đáng để yêu hoặc không đáng để làm bạn. Một số người vốn không thân thiết bỗng nhiên thán phục thay vì bị cuốn vào tẩy chay tôi như số đông, và tôi thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Bây giờ, tôi chẳng còn sáng tạo lắm. Có lẽ tôi sẽ có một sự thay đổi ghê gớm nào đó bên ngoài hoặc bên trong, dù có quyết định đâm sầm về phía trước hay quay đầu lại, nhưng giờ tôi không tưởng tượng nổi. Tôi thuộc loại người không ai níu kéo nổi, quan niệm rằng nếu đã nhận ra rằng người ta không thật sự yêu mình hoặc không thể chấp nhận con người mình, thì tuyệt đối không thể làm khổ nhau nữa. Chỉ là tôi vẫn trì hoãn quyết định cuối cùng trong khi tôi cố gắng sống cho bản thân nhiều hơn. Dù tiếp tục hay không tôi cũng phải như vậy, sống là chính mình. Tôi không thể buồn hay đau khổ quỵ lụy khi có được cơ hội để sống như vậy.

Chỉ có những kẻ yêu tâm hồn bạn mới thật sự yêu bạn.

Những người đã xa


60607_624819694199264_592937147_n

 

Mùa hè là lúc trong hiện tại bạn sống trong sợ hãi, nơm nớp sợ bị sát hại bởi nhện, muỗi, và những kẻ thì không đội trời chung khác. Là lúc trong quá khứ bạn từng cãi nhau với người yêu vì hai người xa nhau và quá bất an. Là lúc trong quá khứ xa hơn bạn từng đạp xe trên những ngõ phố thân thuộc và tưởng như đang lần lại kỷ niệm. Là lúc trong một quá khứ xa hơn nữa, bạn chạy dưới mưa bên cạnh một chàng trai giống như trong phim Cổ Điển, bạn ngả đầu vào vai người ngồi cạnh trên một chuyến tàu đêm, và bạn cảm giác như yêu lần đầu.

Có những điều tôi chưa kể với Song Tử – người tôi yêu bây giờ,  là mối tình đầu của tôi, Thiên Bình, đã biệt tăm tung tích. Tất nhiên là sau khi chia tay, không có nhiều người còn giữ liên lạc với người yêu cũ, nhưng Thiên Bình đối với tôi là mối tình trong sáng thời học sinh, tôi nghĩ mình đủ can đảm để tìm kiếm Thiên Bình như tìm kiếm một người bạn cũ, cho dù trước đây cậu và đám con gái cùng lớp đã làm tôi đau khổ đến thế nào. Thế mà trước khi tôi đủ mạnh mẽ và trưởng thành để làm thế, Thiên Bình đã biệt tăm tung tích. Không ai biết sau khi chúng tôi chia tay cậu có phải lòng ai khác, không ai biết cậu  có đỗ đại học không, hay đã chuyển nhà đi đâu. Facebook Thiên Bình lập ra chỉ để đọc những note của tôi từ cái thời tôi rung cảm trước cậu, suốt mấy năm nay không có động tĩnh gì. Bạn bè cùng lớp tôi thỉnh thoảng tag Thiên Bình vào những tấm ảnh chụp chung hồi cấp ba, thỉnh thoảng họ post trên tường Thiên Bình, van xin Thiên Bình sống khôn chết thiêng, có ở đâu thì cho họ biết cho yên lòng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ gọi cho số cũ của Thiên Bình, nhưng chính bản thân tôi còn không giữ nguyên số điện thoại cũ, vả lại, chắc hẳn bao nhiêu người tìm kiếm Thiên Bình cũng đã làm điều tương tự. Đến nay Thiên Bình vẫn như thể bốc hơi khỏi mặt đất. Vài năm trước, những đầu ngón tay tôi còn lạnh ngắt khi  tôi nghĩ đến sự mất tích của Thiên Bình, và rồi tôi cũng như những người từng biết cậu cứ  thế tiếp tục với cuộc sống của riêng mình. Chúng tôi chỉ thỉnh thoảng băn khoăn rốt cuộc Thiên Bình đã đi đâu, và mong cậu được bình an.

Trong khi mối tình đầu của tôi biến mất như thế, Nhân Mã và tôi biết chúng tôi không bao giờ có thể thành đôi. Chúng tôi thi thoảng vẫn dõi theo nhau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Có một khoảng thời gian sau khi Nhân Mã và Thiên Yết chia tay, tôi không hề muốn nhân cơ hội đó mà quay lại với Nhân Mã, vì tôi biết cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành và đã thay đổi quá nhiều. Chúng tôi cũng có thể trách rằng tình yêu cần “timing” (thời điểm), và “timing never seems right”, chúng tôi không bao giờ tìm được nhau đúng lúc. Có lúc tôi chỉ muốn hai chúng tôi là bạn, khi thì tôi mang mặc cảm yếu đuối khi mới chia tay Thiên Bình và mang tiếng phản bội, khi thì tôi sợ làm tổn thương Thiên Yết, khi thì Thiên Bình vẫn mất tích, khi thì Nhân Mã và Thiên Yết là một đôi, khi thì tôi đã yêu người khác, và giờ là vì chúng tôi đã rất khác so với cái thời cùng chạy bên nhau dưới cơn mưa đêm mùa hạ. Tất cả những gì tôi bây giờ, hệt như lúc ban đầu, là làm một người bạn của Nhân Mã. Điều đó hẳn không dễ dàng khi mà quá khứ đã chứng minh rằng mỗi khi Nhân Mã đến quá gần, Nhân Mã sẽ phải lòng tôi; và khi mà sâu thẳm trong lòng tôi luôn yêu thương người đã kéo tay mình lại khi tôi nghĩ đến cái chết, chúng tôi sẽ lại vướng vào vòng tròn đuổi bắt xưa cũ. Nhân Mã cũng giống như tôi, có lẽ anh cũng hiểu và cả hai đều muốn tránh điều đó. Chúng tôi như nam châm cùng cực, càng ép vào lại càng đẩy ra xa, càng theo đuổi thì người kia càng xa rời khỏi mình.

Đến một ngày kia, lướt qua nhau như người xa lạ…

1326711674-chiatay-tygt-eva1

Tôi đã từng co ro sợ sệt đến á khẩu khi nghĩ rằng đám người mình căm ghét vô tình đi qua cuộc đời mình lần nữa, dù rốt cuộc tôi chỉ là nhận nhầm người. Tôi từng tưởng tượng nhiều năm sau tôi có thể cười dịu dàng với Thiên Bình và bảo cậu từng là mối tình đầu của tôi, hay là nói về những kỷ niệm vô hại với Nhân Mã. Nhưng theo dòng thời gian trôi, khoảng cách giữa tôi với Nhân Mã hay sự mất tích của Thiên Bình càng trở nên nghiệt ngã, bất thường, và những cái cớ người ta thường dùng đều trở thành không đủ.

Những điều ấy làm cho tôi sợ hãi khi nhân ra có thể một ngày Song Tử cũng sẽ lướt qua tôi như người xa lạ. Khi anh ngủ say, tôi khẽ khàng áp bàn tay ấm nóng của anh vào má mình…

Người ta thường nghĩ rằng khi họ dần phải lòng một ai, họ tình cờ gặp người đó nhiều hơn bình thường, thế rồi họ nghĩ đó hẳn là số phận. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, nhưng giờ tôi đã nhận ra sự thật kém lãng mạn hơn nhiều. Trong thế gian nhỏ bé này, nếu có thể, bạn vẫn gặp những người đó, nhưng bạn và họ bỏ qua nhau. Lạc mất nhau. Bạn quay đầu lại và nheo mắt, nhưng không nhận ra họ lẫn trong đám đông. Họ lặng lẽ nhìn theo cô gái họ đã từng yêu tha thiết, đang nắm tay một chàng trai khác trên phố. Bạn bước lên một chuyến xe buýt và ngủ quên ở ghế cuối xe, trong lúc họ đang níu lấy tay vịn và bị xô đẩy qua lại trên chuyến xe chật cứng. Bạn lang thang trên những con phố cũ, trong lúc họ cũng đang nhớ bạn, vòng qua ngõ nhà bạn và đứng đó một lúc lâu. Bạn đón hạt mưa rơi trong lòng bàn tay, trong lúc người ta xòe ô che cho một cô gái khác. So với việc không bao giờ gặp lại nhau nữa, những điều này buồn hơn hay là lãng mạn hơn?