Tết trong tôi là…


392380_278388292239114_1455566704_n-12e6e

Ký ức về Tết trong tôi giống như những giọt mưa mùa xuân rơi xuống mặt nước, gợn lên những vòng tròn đan xen vào nhau. Và có những giọt mưa cứ rơi mãi vào không trung, cứ như những ký ức không thể gọi tên, những năm tháng niên thiếu không cách nào quay về được.

1. Cây quất

 Ký ức về cái Tết xa xôi nhất trong ấu thơ tôi nằm ở căn hộ tập thể ở Thành Công. Cây quất bé tí, tôi hồi ấy còn còi cọc hơn, diện váy caro đỏ, mũ beret cũng màu đỏ, ngượng nghịu cười trước chiếc máy ảnh phim.

 Những cái Tết khác bao giờ cũng có sự xuất hiện của những cây quất tuyệt đẹp cao quá đầu người ở nhà ông ngoại. Bố tôi hỏi ông về giá cây, ông ngoại bảo ông chỉ báo cáo với bà ngoại một nửa giá tiền. Bố đáp, “Con chỉ dám báo cáo với vợ con một phần ba thôi ạ.”

 Tôi chưa bao giờ hiểu được vẻ đẹp của những cây quất, cây đào tỉa tót, nắn lượn quá mức. Tôi chỉ thích những dáng cây tự nhiên. Tôi thích những cây quất mập và bự như cây thông, với những chim hạc, chim sẻ thiếc dưới gốc cây, giữa những quả quất chín rụng vương vãi. Tôi thích những gốc đào sần sùi như thể mọc lên từ vách đá. Và cũng vì tôi thích mê cả đào (vì vẻ đẹp thẩm mỹ) và quất (vì vẻ đẹp ẩm thực), gia đình tôi đã không ít lần lâm vào cảnh…mua cả quất và đào. Lượng vitamin B1 dùng để bón cây vì thế mà tăng đột biến.

2. Pháo hoa

 Khi chúng tôi chuyển từ Thành Công về nhà riêng ở Thái Hà vào năm 2000, ấy là lúc chúng tôi sống giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn của Hà Nội: những cần cẩu khổng lồ của các công trình, và những xóm trọ lọt thỏm trong bóng mát của những cây cau, giàn mướp trước vườn. Chính vì thế mà giữa những ngôi nhà xung quanh, mái nhà tôi đủ cao để nhìn ra rất xa.

 Suốt bảy, tám năm đầu sau khi chuyển về Thái Hà, ba thế hệ của gia đình là ông nội, bố và tôi có một truyền thống vào thời khắc giao thừa, đó là bắc thang trèo lên mái nhà để ngắm pháo hoa. Chúng tôi co ro ôm chặt nhau trong cái lạnh mùa đông, thở ra những làn khói trắng toát, thỉnh thoảng tình cờ gặp bố con anh hàng xóm sát vách cũng lên ngắm pháo hoa. Từ chỗ chúng tôi khi ấy có thể nhìn được pháo hoa ở tứ phía xung quanh: công viên Thống Nhất, Đống Đa, Hoàn Kiếm, Ba Đình, sau này còn có mấy điểm ở phía Mỹ Đình; chúng tôi cũng có thể nghe được những tiếng hò reo ở rất xa. Thế rồi vì sức khỏe của ông nội yếu đi, truyền thống này được bố con tôi tiếp tục. Thời khắc giao thừa chỉ có bố và tôi trèo lên mái nhà ngắm pháo hoa cho đến khi bông pháo cuối cùng cháy rực trên bầu trời, ông ngồi trong phòng xem pháo hoa được truyền hình trực tiếp trên thời sự toàn quốc, đợi hai bố con xuống nhà để ba thế hệ mừng năm mới với nhau. Một giờ đêm, ông nội sửa soạn đi ngủ muộn một (vài) lần hiếm hoi trong năm. Bố tiếp tục ngồi xuống bàn làm việc. Tôi thao thức nằm trên giường, lắng nghe tiếng gõ mõ sau nhà.

 3. Cà phê

 Cuối những năm 2000, gia đình tôi quyết định xây thêm mái tôn để gia cố trần nhà mùa mưa và che chắn bể nước trên tầng thượng. Truyền thống trèo lên mái nhà xem pháo hoa đến đây là kết thúc.

 Công bằng mà nói thì những xóm trọ xung quanh khi ấy cũng đã dần dần xây mới, ngôi nhà của chúng tôi dần dần trở thành lọt thỏm trong ngõ sâu và giữa những ngôi nhà dài, hẹp nơi đô thị. Dù không có mái tôn xây thêm thì cũng không dễ gì xem được pháo hoa ở hồ Hoàn Kiếm khi mà có những nóc nhà cao ngất ở gần che lấp gần hết tầm nhìn.

 Cái Tết cuối cùng trước khi tôi đi du học, gia đình tôi dành thời khắc giao thừa ở một quán cà phê trên tầng thượng của một khách sạn ở đường Yết Kiêu, vì khi ấy dì chú bên ngoại của tôi về Hà Nội công tác và thăm cả nhà. Giao thừa năm ấy là giao thừa đầu tiên tôi không đứng trên mái nhà hoặc đứng bên cửa sổ phòng học trên tầng thượng. Bố tôi phấn khởi xách máy ảnh ra ban công chụp pháo hoa. Tôi nhấm nháp một ít cà phê từ tách cà phê bố tôi bỏ lại trên bàn, phần nào biết rằng đây có thể là giao thừa cuối cùng của tôi ở Việt Nam.

Tôi không tài nào viết được về những cái Tết xa nhà. Những cái Tết trên đất Mỹ đối với tôi cũng giống như Trung Thu, cũng giống như Ngày Độc Lập. Những cái Tết ấy không có câu đối chữ Hán và những bài thơ cổ bình giảng bởi ông nội, không có món xôi lạp xưởng, miến gà của mẹ, không có ông ngoại đến xông nhà trong bộ vest đẹp nhất và chiếc mũ beret, không có những cây đào bội thực vitamin B1 do sự cần mẫn quá tay của thành viên bí ẩn nào đó trong nhà. Ngày xưa, điều ước giao thừa của tôi là về những điều dẫn đường tôi về phía trước. Chẳng biết từ bao giờ, điều ước giao thừa của tôi lại là Đưa Tôi Trở Về.

A Very Fishy Life


DSC_0317 - Copy

1. When I was seventeen, my first breakup was a bit rough, mostly because I was stabbed in the back by a group of my so-called close friends. At that time, I overheard something that I hated to hear the most in my life: “She doesn’t know what she wants.”

It was hurtful then, and although it’s less hurtful to me now, I’m afraid they were right. The biggest problem in my life might be that I don’t know what I want. Or maybe, like what one of my friend suggested, deep down I know what I really really want, but I’m too afraid to fight for it. I don’t have the guts to face the trade-offs, when it comes down to career choices.

Other hurtful words that I hate to hear: “Why do you always have to make it hard for yourself?”

Well, I don’t. It just happens that way. In certain circumstances, it’s easier to do what’s not right, but it’s not right. I tend to think too much of the opportunity costs.

2. When I was in thirteen, other kids were crazy over online games, but six days a week at school, I was just dying to go home to see my fish and my turtle (I blame my mother for me being an odd child, she never let me have a dog).

And then there’s one day when I had just changed the water for the red platies, the wet glass bowl slipped out of my hand and broke, all the fish were jumping and gasping. I jumped on the floor barefooted among the broken pieces of glass, scooping the little fish and water in my hands and running to transfer them to a bigger tank. I made a few trips, but all the refugees survived the horrifying accident. My sister was a bit mad about the possibility of me getting hurt, she asked what I was thinking. I wasn’t. I did what I did without any thought, and that’s how I was able to sleep at night.

Afterwards, I was still wondering whether the fish would see me as their invincible savior or the cause of tragedy. Little did I know that they only had a memory of three seconds.

3. When I’m twenty-one, I realized that I could have the memory of a goldfish, given a certain amount of alcohol. This is not necessary a bad thing, because along with thinking more, I grew up and became less and less happy with myself, or with life at all.

The little fishy probably didn’t hold any grudge against me, because I was their food provider. The accident didn’t happen to them: it did not leave a trace in their tiny brains. They kept living without any mental scars, but they weren’t prepared for what might happen. Maybe what didn’t kill them didn’t make them stronger, but what for? They wouldn’t remember much anyway.

I don’t know exactly if the fish were happy about living without having to think too much, but I believe that they must have been. I could spend an incredibly long time sitting by the fish tank, watching the fish, and just the way they swam around calmed my mind. How could they not be happy when they make everything so simple?

I know that my life’s eventually a bumpy road, and I’m bound to get some bruises along the way, but it’d be great to wake up everyday feeling anew, instead of constantly asking myself questions I’m not ready to answer or thinking too much about the crossroad I’m at and where each path would lead to. For once, I just want to be a fish, living a scar-free fishy life.

Go your own way


Hey, remember the people we used to be, how we were each other’s best friend, how I promised to love you even if you would be jobless, when you thought I was the love of your life and you said you could see us starting a family together? It’s all over now. Life is hardly what we planned out. You surrounded yourself with the wrong crowd and became the man, whom, deep down, you couldn’t be proud of. I, too, also made mistakes that I would always regret. We were wounded together, we fought to keep this relationship, just not at the same time. 

Even though I might never be able to comprehend how you could hurt me in such a way, I’m done grieving, because it doesn’t do me any good. I was a wreck after our breakup, but I decided that there’s one thing I hate more than you hurting me: it’s me, hurting myself and being pitied by everyone. There was a time when I can’t fall asleep without crying until I was exhausted, but now my tears are dry. I can’t remember the last time I cried to sleep, although it wasn’t even that long ago. It’s just that I can’t keep feeling sorry for myself anymore. I also acknowledge that more than half of the people around me are being nice and taking my side not because they unconditionally love me, but I will not push them away and become a hermit crab.

It would be so much easier for me to hate you, and I know I have every reason to do so, but I can’t, because my heart isn’t designed to hate someone I used to love too much. It would be so much easier to forget you, but I can’t, because contrary to what everyone around me advises, I never thought loving you or anyone I’ve ever loved was a mistake. I know it’s easier for you to hate me, avoid me, hurt me, and forget me, because you are hurt too, even when you tried not to show it. And since it’s easier for you, you can go your own way. I’m bound to get bumped and bruised in my life anyway, because I know I can take all of this and grow stronger. I’ll love myself however I want to be loved, and I’ll care for people who care about me, without hurting anyone. I’ll find a way to sleep under the stars again. I’ll stop being the ghost of the bright-eyed girl I used to be. And I will never, ever become the kind of person I hate.

September 1 Birthday Astrology


Time to share some craps that’s actually correct about myself. This article is written by Jill Philips. Find out more about your birthday astrology at http://tlc.howstuffworks.com/family/birthday-astrology-guide.htm.

Virgos born on September 1 have a practical approach to life. They take great pride in their ability to organize their activities, and although they keep up a steady pace with every project, they never hurry. They have the same philosophical approach when it comes to life: “Do your best and leave the rest.”

Friends and Lovers

The attitude of people born on September 1 seems to be that no one can ever have too many friends. September 1 individuals treat everyone like family. They wait patiently for romance, unwilling to walk down the aisle until they are convinced it’s true love.

Children and Family

People born on this date see themselves as a continuation in a long line of tradition. Even if they have differences with their parents, they have respect for them. As parents, they put their whole heart into the job. They’re more likely to forgive a child’s mistake than to scold the youngster.

Health

September 1 natives are cautious about their health. Though generally robust, they can never believe everything is right. They are moderate in all things. Sleep is critical because of their high-strung nature. They have a hard time relaxing, which can lead to sleep disorders.

Career and Finances

September 1 men and women are witty and articulate and could easily make their living with words. They don’t seek the spotlight, but they aren’t averse to it. They have a talent for taking a small amount of money and making it grow.

Dreams and Goals

September 1 natives have modest goals. They will never sacrifice their own security or that of their loved ones to try something wild. The key to understanding September 1 people is to realize that they do the best they can, every day, without exception.

Virgo Information for September 1

You should avoid: Overwork, being too serious, solitude

Great. Overwork, being too serious, solitude. I have all that shit.

Tôi làm gì khi đi vào ngõ cụt?


Cái gì cũng có thể đi vào ngõ cụt, kể cả tình yêu.

Tôi làm gì khi thấy mình đã vào ngõ cụt? Chẳng làm gì ghê gớm.

Có một lần sau khi chia tay, tôi đã bỏ kính cận, xõa tóc, mặc quần skinny, đổi sang thỉnh thoảng đi giày bệt thay vì giày thể thao mọi lúc mọi nơi. Tôi đã muốn thay đổi để mau chóng khiến cả tôi, cả người kia, những kẻ gièm pha, và tất thảy mọi người mau chóng quên đi cái tôi cũ cả tin, bạc nhược, dễ bắt nạt. Tôi tuyên chiến với cái sự yếu đuối trong mình, thề rằng nhất định sẽ không hành động dại dột vì những người không đáng để yêu hoặc không đáng để làm bạn. Một số người vốn không thân thiết bỗng nhiên thán phục thay vì bị cuốn vào tẩy chay tôi như số đông, và tôi thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Bây giờ, tôi chẳng còn sáng tạo lắm. Có lẽ tôi sẽ có một sự thay đổi ghê gớm nào đó bên ngoài hoặc bên trong, dù có quyết định đâm sầm về phía trước hay quay đầu lại, nhưng giờ tôi không tưởng tượng nổi. Tôi thuộc loại người không ai níu kéo nổi, quan niệm rằng nếu đã nhận ra rằng người ta không thật sự yêu mình hoặc không thể chấp nhận con người mình, thì tuyệt đối không thể làm khổ nhau nữa. Chỉ là tôi vẫn trì hoãn quyết định cuối cùng trong khi tôi cố gắng sống cho bản thân nhiều hơn. Dù tiếp tục hay không tôi cũng phải như vậy, sống là chính mình. Tôi không thể buồn hay đau khổ quỵ lụy khi có được cơ hội để sống như vậy.

Chỉ có những kẻ yêu tâm hồn bạn mới thật sự yêu bạn.

Things I most often wish I could say and Things I did say


But I didn’t, due to stupid social norms and my own standard of politeness.

  • You are rude.
  • Have you always been this rude?
  • I’m disappointed.
  • Stop being a pussy.
  • Can you tell me when the last time you wronged me and actually apologized was?
  • When you stop me from saying anything in AN ARGUMENT because you’re not done, it signifies that after your turn, it will be mine. You made a promise and you have to recognize it. So tell me how do you plan to keep it by walking away, turning your back, and shutting the door when I’m taking my turn?
  • If you want to make me believe that you want to listen to me, at least pretend that you are trying.
  • I don’t think you deserve to be listened to when you never even listen to my side of the story.
  • I love you and I’m sorry for hurting both of us. But I won’t apologize for you wronging me.
  • They are pushing you around.
  • She is pushing you around.
  • If you think you know anything about my life, try to answer at least half of these questions. One, last name of the people I hated the most in my life up to this point. Two, name four of my best girl friends and where they come from. Three, names of the guys I ever loved. Four, tell me about my jobs, the positions, what I do at work. Five, tell me about all of my achievements. Six, tell me my side of the story when I was bullied by my homeroom teacher and the kids in junior high. If you can’t tell at least half of these questions, don’t tell me that I don’t know who I am. I do know who I am. You don’t know who I am.
  • You and I were bullied when we were young because we were different from everyone else. I grew up hating bully. You grew up being a part of the bullies. You are all that I don’t want to become, especially when they say the environment shapes the personality.

And these are things that I did say, some of which I’m even proud of:

  • I’m a jerk.
  • I’m a witch.
  • I can’t change what people think of me, I can only change myself. Some will still hate me regardless.
  • Why, what, how many people hate me are none of my business.
  • I don’t care when people I know hate me. Why do you think I would care when people, who I don’t know, hate me?
  • You can’t insult people and expect them to respect you. Because of what? Because you insult them in an ugly way?
  • You know nothing about my life.
  • You know, what goes around comes around. You think they got your back when you and them badmouth me, someone they don’t even know. Only if you know that they, who don’t even know you in person, would soon turn on you.

Giao mùa


1. Tôi từng đọc một câu chuyện lãng mạn viết rằng, “một mùa dài hai tháng”, ý chỉ sự ngắn ngủi của thời gian và những mối tình thoáng qua trong ký ức. Thu chỉ thật sự là thu trong hai tháng, vì có người đã đem mùa thu đi mất, ví như vậy. Tôi phần nào đồng ý với khái niệm tương đối này, dù nơi tôi ở, bốn mùa và các khoảng giao mùa có sự chênh lệch rất lớn. Chớm thu, cây lá thay màu trong nội có một tuần, khoảng khắc giao mùa chỉ ngắn ngủi như thế, trong khi mùa thu chính tự nó lại là ba tháng với cái rét ngọt ngào lúc đêm khuya. Mùa đông dường như dài vô cùng tận với những đợt tuyết dày và gió rét cắt da cắt thịt. Cái khoảng giao mùa giữa đông và xuân là những cơn mưa tuyết bùn lầy, mái tóc nhuộm đỏ của tôi ánh lên những tia ảm đạm trong mưa phùn.

2. Có một sự thật mà tôi chưa từng thú nhận với bất cứ ai trừ người tôi yêu, đó là tôi có những đợt trầm cảm theo mùa. Chính xác mà nói, thì mùa phiền muộn của tôi mới thật sự kéo dài hai tháng, một năm coi như có tám tháng sầu muộn. Chúng tôi đã yêu nhau qua cả bốn mùa, và mối tình của anh và tôi đã sống sót qua những khoảng thời gian tôi đau khổ trầm trọng. Giữa xuân và hạ, tôi dần xa một người bạn thân, thất vọng về những người không giữ lời hứa, và thất vọng với bản thân mình. Từ hạ sang thu, những áp lực dồn nén từ khi trở về nhà bắt đầu nổ tung ra, đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất. Thu đông, tôi cố gắng gánh vác những gì mình đã dự định phải làm được, và ép mình phải thực hiện chúng sao cho hoàn hảo, để rồi mỗi đêm tôi khóc trong giấc ngủ vì quá nhiều nỗi lo lắng hữu hình. Mùa đông năm nay, khi anh và tôi gần yêu nhau được một năm, tôi bỗng nhạy cảm và bị tổn thương bởi những điều nhỏ nhặt nhất, tôi chỉ muốn trốn ra đâu đó vắng vẻ, cuộn tròn lại như một con nhím và khóc thật to. Nhưng anh không đã không để tôi một mình. Anh lau những giọt nước mắt không bao giờ khô và thở dài.

3. Thật ra mỗi mùa tôi có những muộn phiền, anh là người phải chịu đựng tôi nhiều nhất, trong khi thật ra chỉ có một hai lần anh là một trong những nguyên cớ của những sầu muộn ấy. Lần cuối cùng, khi chúng tôi đã yêu nhau gần một năm, tôi nói với anh: “Nó đang quay lại, em không thể nào ngăn cản được.”

Và khi anh hiểu ra. Rằng đó không chỉ là một năm đặc biệt khó khăn với tôi, mà tôi sẽ luôn như vậy. Nỗi buồn của tôi luôn quay lại và chúng tôi không có cách nào ngăn cản được nó. Nỗi buồn của tôi tuần hoàn như bốn mùa.