Hilariously inspiring


“How the hell is this inspiring?”, you may ask. Well, set aside the humor, we have to admit that it’s quite true or could be true. Or it’s just what you hope it turns out to be in the situation.

Breakfast at Tiffany’s

A priceless response. Respect.

1000183_4340624533398_509304461_n

Norwegian Wood

No matter how hard you try, you can never hate Midori. She’s just everything that girls wish to be.

1017387_4480956881619_1143175067_n

Mean Girls

Kids, remember this.

epic-funny-mean-girls-movie-quote-sex-Favim.com-50915

Flower Boy Next Door

It seems like in at least two movies, Yoon Siyoon had a way of driving a girl crazy at first, and then confessed to her, and then declared war on his rivals in the most unexpectedly hilarious ways.

tumblr_mhs5zycQV21rdtbmho1_500

I Hear Your Voice

This is from Self-Defense 101: How not to get your ass kicked in school fights. Thanks for the tips, bro. Children, don’t try this at home. By the way, he’s a telepath so basically he knows the way around his opponents.

Park Soo Ha - I slipped and kicked into the air coincidentally but it worked

Sungkyunkwan Scandal


Hiếm có một bộ phim nào mà mình tưởng rằng chỉ là phim giải trí, yêu đương nhăng nhít, hóa ra lại giàu tính giáo dục đến thế. Nhưng câu nói yêu thích thì quá nhiều, nên chỉ trích được một số ít thôi:

“I don’t care if you hate me. However, I cannot tolerate you telling me I am wrong.”

Tôi không quan tâm nếu huynh ghét ta. Nhưng tôi sẽ không chấp nhận việc huynh nói tôi sai lầm.

 -LSJ-

“Why it is that one who sells writing to buy rice is a thief, and one who sells writing to buy power is a loyal citizen?” “So in this world, I am the biggest thief of all.”

Vì sao một kẻ bán chữ kiếm ăn thì là kẻ trộm cắp, còn người bán chữ mua danh vị thì lại là bề tôi trung thành?

-KYS-

“Don’t bow your head so easily. And don’t kneel to just anyone. That’ll become a habit, and once that’s a habit, it’s tough to fix.”

 Đừng cúi đầu một cách dễ dãi, đừng quỳ gối trước bất cứ kẻ nào. Một khi những điều đó trở thành thói quen, sẽ khó mà sửa được.

-MJS-

“My left arm is a beginner and is pulling this bow for the first time…just like you. I’m going to pull off a Mol-gi (hitting bulls-eye 5 times, highest points rewarded) with this left hand.”

“If we have to make the impossible possible, I will make it.”

Ngày hôm nay tôi giương cung bằng tay trái lần đầu tiên, cũng chỉ như cậu. Bằng cánh tay trái này, tôi sẽ bắn trúng hồng tâm 5 lần.

Nếu cần những điều không khả thi, thì tôi sẽ tạo ra ngoại lệ.

-LSJ-

“From now on if anyone points their finger at you, you give them your fist.”

 Từ giờ trở đi, nếu kẻ nào chỉ tay vào cậu, cậu phải đáp trả bằng nắm đấm.

-MJS-

“No one in this world can choose their parents or to be born the way they want. There’s only one thing you can choose for yourself: today. How you’re going to live today? Did you say that you have no prominent family? You must feel that the world is unfair! I’m sure you must also want to complain. So, are you going to live the rest of your life complaining and feeling sorry for yourself?”

 Không ai trên thế gian này có thể chọn cha mẹ hay gia thế cho mình. Điều duy nhất cậu có thể thay đổi là chính bản thân mình, ở hiện tại. Cậu sẽ sống thế nào? Cậu không sinh ra trong một gia đình danh giá, cậu hẳn phải thấy cuộc đời thật bất công! Và tôi chắc cậu muốn oán trách. Vậy cậu có định dành cả đời này oán trách và tự thương hại mình hay không?

-LSJ-

“Then that’ll be that. I trust you, more than I trust myself. You’re always pushing yourself. Putting up a prickly front and constantly talking about principles. That’s your way of doing your best to become a good person. This time will be no different. Whatever choice you make will probably be the right one. Even if it’s different from what I’m thinking.”

 Sẽ là như thế. Tôi tin huynh, nhiều hơn tin chính bản thân mình. Huynh luôn nghiêm khắc với chính mình. Khoác lên cái vỏ kỳ quặc và không ngừng nói về chuẩn mực. Đó là cách mà huynh cố gắng để trở thành một người tốt. Lần này cũng vậy, bất kỳ lựa chọn nào của huynh cũng sẽ là đúng đắn, kể cả khi lựa chọn ấy khác với lựa chọn của tôi.

-KYS-

“I knew a guy who said he could hear the entirety of Sungkyunkwan breathing from up here. He’s the one who told me that Sungkyunkwan’s main gate opens up to the lowest, poorest area of Joseon, Banchon, and not to the king’s palace.”

Tôi có biết một người từng nói, anh ấy có thể nghe thấy hơi thở của cả Sungkyunkwan từ trên tán cây này. Anh ấy cũng nói với tôi, cổng lớn của Sungkyunkwan mở về phía khu chợ bần hàn, đói khổ nhất của Joseon, Banchon, chứ không phải về phía cung điện của Hoàng thượng.

-MJS-

“In Neo-Confucianism, the highly prized principle of “In(仁)” stands for the endless care for a comrade. Am I wrong? Selflessness(In,仁), Righteousness(Eui,義), Propriety(Yae,禮), Wisdom(Ji,智), and Faith(Shin,信). These are the principles that every Confucian scholar should uphold—but instead of looking at the facts, you see what you want to see and believe what you want to believe, and thus you lack Wisdom. Without even realizing that your thoughtless curiosity is putting others in trouble and is in it of itself a sin, you just laugh and enjoy the show, and thus you lack Righteousness AND Propriety. And you distrust your comrades, thus you lack Faith and cannot be regarded as a true Confucian scholar. No one here has the right to point any fingers. If this is the Confucian way, than I’d rather choose homosexuality.”

Đức Khổng Tử dạy rằng, đạo lý cao nhất là Nhân – tấm lòng đối với đồng bạn. Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, đó là những đạo lý mà sĩ tử phải tuân theo, nhưng thay vì nhìn vào sự thật, các người nhìn vào những gì các người muốn nhìn và muốn tin, vậy là các người không có Trí. Không ngộ ra rằng tính tò mò, vô tâm của các người đang gây ra tai họa cho người khác, là không có Lễ và Nghĩa. Và các người nghi ngờ bạn học, là thiếu Tín và không xứng là một nho sĩ. Không một ai ở đây có quyền chỉ tay gán tội. Nếu Khổng giáo suy đồi đến mức này, ta thà nam sắc còn hơn.

-LSJ-

“What kind of person do you think Father was? Yoon-shik, always when I thought of him, a cold wind blew through my heart. Father used to sit you on his knee and read to you, and my place was outside the door. So when I thought of him, I didn’t remember his face. I’d remember the shadow I’d see from outside the door.” – KYH

“Sis, you didn’t know? Father always sat near the door, reading as loud as he could. He read books that I was too young to understand. He wasn’t reading to me, he was reading to you outside the door. You didn’t know that all this time?” KYS

From the lecture note of her father: “To watch my daughter advance in her studies is a painful thing. If I were her teacher, I would have wanted to teach her. But is it right to teach her to have aspirations in a world where she cannot fulfill them? I am a foolish father who cannot provide any opportunities to his talented daughter. I listen with abated breath as my daughter reads aloud, and today, once more, I weep deep inside my heart.”

“Em nghĩ cha là người như thế nào? Yoonshik, mỗi lần nghĩ đến cha là chị cảm thấy giá lạnh trong lòng. Cha từng đặt em trong lòng và đọc sách cho em nghe, và chị chỉ được ngồi ngoài cửa. Chị thậm chí còn chẳng nhớ mặt cha, chỉ nhớ đến bóng hình in trên vách tường.”

“Chị không biết hay sao? Cha lúc nào cũng ngồi sát cửa, đọc thật to. Những cuốn sách lúc ấy, em còn quá nhỏ để hiểu. Cha không đọc cho em, mà đọc cho chị ở ngoài khung cửa.”

Di thư của cha để lại viết rằng: “Nhìn thấy con gái ta tiến bộ từng ngày mà lòng ta đau nhói. Nếu ta được dạy con, ta nhất định sẽ dạy. Nhưng liệu có phải đạo lý hay không khi ta dạy cho con tham vọng trong một thế gian mà con không được phép nuôi tham vọng? Ta chỉ là một người cha ngu ngốc không thể đem lại cơ hội cho con gái ta. Khi ta hồi hộp nghe tiếng con gái tập đọc hôm nay, lại một lần nữa, trái tim ta nhói đau.

If a person takes a single step back, he must then take two steps back to cover up that misstep. Then, in the messy zigzag of his footsteps, he will forget where he wanted to go.”

 Nếu một người lùi một bước, anh ta sẽ tự nhiên muốn lùi hai bước để nhìn lại bước đi nhầm lẫn, để rồi giữa những dấu chân lẫn lộn của chính mình, anh ta sẽ quên mất mình muốn đi đâu.

-KYS-

Sputnik Sweetheart | Người tình Sputnik


Một số đoạn yêu thích từ cuốn Người tình Sputnik của Haruki Murakami:

“Và khi ấy tôi hiểu ra. Hiểu rằng chúng tôi là những người bạn đồng hành tuyệt vời, nhưng rốt cuộc chỉ là hai khối kim loại đơn độc bay theo quỹ đạo riêng của mình. Trông xa chúng như những ngôi sao băng đẹp đẽ, nhưng thực tế chúng chẳng là gì ngoài những nhà tù, nơi mỗi người chúng tôi bị nhốt đơn độc, đi đến nơi vô định. Khi quỹ đạo hai vệ tinh của chúng tôi ngẫy nhiên ngang qua nhau thì chúng tôi có thể ở cùng nhau. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc hết sức ngắn ngủi mà thôi. Sang khoảnh khắc sau chúng tôi lại rơi vào sự đơn độc tuyệt đối. Cho đến khi chúng tôi cháy bùng lên và trở thành hư vô” (Murakami 158).

 Mỗi người chúng ta được số phận ban cho một điều đặc biệt trong đời. Giống như một ngọn lửa nhỏ. Những người may mắn, thận trọng thì biết cách giữ gìn nó, khơi nó thành đống lửa to và lấy nó làm bó đuốc soi đường cho mình. Nhưng một khi để ngọn lửa tắt thì sẽ không bao giờ có lại được nữa (Murakami 239).

Tôi nhắm mắt, lắng nghe các thế hệ Sputnik đời sau cho đến tận bây giờ vẫn đang bay quanh Trái đất và chỉ có trọng lực là mối liên hệ duy nhất với hành tinh này. Những linh hồn đơn độc bằng kim loại bay trong bóng tối vũ trụ không có gì ngăn trở, chúng gặp nhau, lướt qua nhau và rẽ theo các hướng khác nhau, không bao giờ gặp lại. Không một lời trao đổi. Không một lời hứa hẹn (Murakami 242).

Cô độc là cảm giác như khi đứng ở cửa một con sông lớn vào một chiều mưa, nhìn dòng nước trôi ra biển (Murakami 263).

Vậy đó chính là cách sống của chúng ta. Bất kể sự mất mát tàn khốc và sâu sắc đến thế nào, bất kể những thứ bị cướp khỏi chúng ta – những thứ bị giật khỏi tay chúng ta – quan trọng đến thế nào, ngay cả khi chúng ta đã hoàn toàn thay đổi tới mức chỉ còn là một lớp da của chính mình trước đây, chúng ta vẫn tiếp tục sống cuộc sống của mình theo cách này, trong im lặng. Chúng ta kéo lại gần hết mức khoảng thời gian được dành cho chúng ta, rồi rời xa nó khi nó lùi lại phía sau. Cứ lặp đi lặp lại hàng ngày tới mức điêu luyện cái động tác liên tục đó. Để lại đằng sau một cảm giác trống rỗng vô biên (Murakami 277).

Có lẽ ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi. Hay ít ra là có một nơi yên tĩnh, ở đó mọi vật có thể biến mất khi hòa lẫn vào nhau thành một hình thú đơn lẻ, chồng chéo. Và khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi nhắm mắt cố nhớ lại xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua (Murakami 278).

Như vậy là cả hai chúng tôi cùng nhìn mảnh trăng này, cùng ở trong thế giới này. Chúng tôi nối với thực tại bằng cùng một sợi chỉ. Bây giờ tôi chỉ việc lặng lẽ kéo sợi chỉ đó về phía mình (Murakami 282).