Thank you


Thank you, mom and dad, for never listening. Thank you, dad, for telling me bad guys with power will always win. I will live my life to prove that you are wrong. Thank you, dad, for making me determined not to marry someone like you. Thank you, mom, for shutting the door. I’m tired of making my voice heard too, so thanks for making sure that I know you won’t listen. Thank you, for inspiring me what I need to do for my children to know them.

Thank you, sister, for being rude. I’ve learned a lot from your mistakes. I love you and I will always try to do what I can for you, but your full-of-yourself attitude will only harm you.

Thank you, Gemini, for putting up with me and not trying to dig up my past. You said you loved every moment with me, but I’m not sure if you do when I yelled, when I fainted from anger and stress, or when I turned my back on you, faced the wall and cried in my sleep.

Thank you, money, for making me realize that I fucking hate you. I fucking hate you.

Thank you, Libra. All of you have never stood up for me, but thanks for not doing so. Thanks to your betrayal and abandon and all, I am able to get back on my feet, and I don’t hate any of you.

Thank you, Sagittarius, for letting me know that people grow and change. I have about three of you as former close friends. One of you has done extraordinary things, things I can never imagine because you loved me, and you linger here and there, never showing up in front of me again. One of you claimed to love me and want me to be happy even if you are not the one I love, and we were never close as before again. One of you has turned from a close friend to my hater without a fight, and I think it’s only fair to call you a pussy.

Thank you, Scorpio, for making me understand how pitiful it is to be so insecure. I have never stolen anything from you, and I never will.

Thank you, future roommate, for making me understand that my tolerance has a limit.

Thank you, best friends, for growing old with me, for leaving me alone when it’s my fight, for cheering me up and making me forget about my bad days.

Thank you, bullies and liars, for making me stronger. How I stood up to you makes who I am today.

Thank you, haters who don’t even know me in person. Thank you just for not knowing me in person.

Thank you, bros, for letting me know you guise better. You guys are not full of drama, and I love you guise for that.

Things I most often wish I could say and Things I did say


But I didn’t, due to stupid social norms and my own standard of politeness.

  • You are rude.
  • Have you always been this rude?
  • I’m disappointed.
  • Stop being a pussy.
  • Can you tell me when the last time you wronged me and actually apologized was?
  • When you stop me from saying anything in AN ARGUMENT because you’re not done, it signifies that after your turn, it will be mine. You made a promise and you have to recognize it. So tell me how do you plan to keep it by walking away, turning your back, and shutting the door when I’m taking my turn?
  • If you want to make me believe that you want to listen to me, at least pretend that you are trying.
  • I don’t think you deserve to be listened to when you never even listen to my side of the story.
  • I love you and I’m sorry for hurting both of us. But I won’t apologize for you wronging me.
  • They are pushing you around.
  • She is pushing you around.
  • If you think you know anything about my life, try to answer at least half of these questions. One, last name of the people I hated the most in my life up to this point. Two, name four of my best girl friends and where they come from. Three, names of the guys I ever loved. Four, tell me about my jobs, the positions, what I do at work. Five, tell me about all of my achievements. Six, tell me my side of the story when I was bullied by my homeroom teacher and the kids in junior high. If you can’t tell at least half of these questions, don’t tell me that I don’t know who I am. I do know who I am. You don’t know who I am.
  • You and I were bullied when we were young because we were different from everyone else. I grew up hating bully. You grew up being a part of the bullies. You are all that I don’t want to become, especially when they say the environment shapes the personality.

And these are things that I did say, some of which I’m even proud of:

  • I’m a jerk.
  • I’m a witch.
  • I can’t change what people think of me, I can only change myself. Some will still hate me regardless.
  • Why, what, how many people hate me are none of my business.
  • I don’t care when people I know hate me. Why do you think I would care when people, who I don’t know, hate me?
  • You can’t insult people and expect them to respect you. Because of what? Because you insult them in an ugly way?
  • You know nothing about my life.
  • You know, what goes around comes around. You think they got your back when you and them badmouth me, someone they don’t even know. Only if you know that they, who don’t even know you in person, would soon turn on you.

Chuyện trên xe bus


DSCN0642

Taken in Chicago, Illinois.

 

Hồi nghỉ đông, tôi đến Chicago chơi, du học sinh đi bụi nên xác định phải sử dụng triệt để phương tiện giao thông công cộng, nhất là khi Chicago có hệ thống xe bus và tàu điện ngầm khá đúng giờ chứ không “tùy hứng” như San Francisco.

Chuyện cũng lâu rồi, nên giờ kể lại sẽ không còn nguyên cái cảm giác nửa sợ hãi, nửa căm ghét đến khó tả nữa, mà giờ tôi chỉ tự cười mình.

Hôm ấy tôi ngồi trên xe bus đi từ Uptown xuống The Magnificent Mile, cả chặng mỗi lượt khoảng 45 phút đồng hồ. Đến khoảng giữa đường, một cặp vợ chồng và mấy đứa con lên xe, vì hết chỗ ngồi nên họ phải đứng trên xe, cách tôi chỉ khoảng một mét. Và vào lúc mà cô vợ cất giọng, tôi giật mình. Giọng nói quá giống, kiểu nói chuyện cũng giống, mái tóc cũng màu sẫm, cách ăn mặc lẫn dáng người cũng thế. Cũng có một đứa trai tầm 5-6 tuổi, con gái nhỏ tầm 3-4 tuổi. Cô bé mặc nguyên cây màu hồng, mái tóc vàng óng, cũng rất giống Grace, người duy nhất mà tôi không ghét bỏ ở cái gia đình ấy.

Sự giống nhau lớn đến mức tôi đã hồi hộp. Tôi gần như đã quên mất những nỗi căm ghét chôn sâu, dù trước đây tôi đã từng tập dượt, nếu gặp lại họ, tôi sẽ ngẩng cao đầu, tự tin và không chút sợ hãi. Tôi đã tưởng tượng rằng nếu họ dám mở miệng, tôi sẽ nói rằng họ là những kẻ bẩn tính, thực dụng và giả tạo, và tôi sẽ cười khinh bỉ vào mặt họ lần cuối, và nói rằng tôi đã hoàn thành tất cả những gì họ cố gắng cấm cản, rằng họ sẽ không bao giờ đạp đổ được những ước mơ, dự định của tôi, và dù họ có cố gièm pha về tôi, ở bất cứ nơi đâu tôi đi đến vẫn sẽ có những con người tử tế chấp nhận tôi. Nhưng vào giây phút ấy, tôi không biết phải làm gì. Tôi đã không biết phải ghét bỏ người khác như thế nào, và dù tôi nghĩ mình có thể tự hào về bản thân, tôi không hề nghĩ rằng tôi sẽ thách thức họ. Tôi chỉ đơn giản là muốn họ biến đi cho khuất mắt.  Tôi đã cắt tóc ngắn như con trai, và giờ mái tóc tôi lại mọc dài ra như trước. Lỡ như trông tôi hoàn toàn không đổi khác? Lỡ như họ nhận ra tôi? Lỡ như họ giở giọng niềm nở giả tạo và dùng những đứa trẻ con ngây ngô để khiến tôi phải tử tế và biết điều như trước kia? Ngón tay tôi lạnh ngắt, tôi căng thẳng siết chặt bàn tay của người tôi yêu, nhưng anh vẫn đang chăm chú theo dõi lộ trình, đưa mắt nhìn ra xa.

Tôi quay mặt sang anh, co ro một lúc lâu cho đến khi tôi tự xác nhận với bản thân mình đó không phải họ, vẫn chưa đến lúc những nỗi niềm căm ghét chôn sâu trong tôi bùng phát lên. Anh chồng kia thật ra cũng cao lớn nhưng gầy hơn. Không phải họ.

Nếu bạn đọc bài này, đừng đòi hỏi một lời giải thích đầy đủ. Tôi đã tự cười mình và quyết định đem cái sự yếu đuối của mình ra làm trò hề, sao cho nếu ngày đó đến, tôi sẽ trả lại tất cả những gì tôi đã phải trải qua.

Đôi khi một người bạn là đủ


Hồi cấp III, trong lớp tôi có một cô bạn cực kỳ…bình thường và mờ nhạt. Sở dĩ tôi tiếp xúc với cô ấy là vì cả hai đứa thường xuyên cuống cuồng đạp xe đến lớp học thêm và muộn năm phút, nên toàn phải kiếm bàn cuối ngồi với nhau. Chỉ vì thế mà chúng tôi nói chuyện với nhau, và cô ấy mở lòng với tôi. Chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, nhưng lại không bao giờ sống giả dối với nhau. Những người bạn thân có thể giả vờ rằng họ luôn luôn sống vì nhau, những người yêu nhau có thể giả vờ rằng họ luôn luôn yêu đối phương, nhưng chúng tôi thì không. Chúng tôi ngồi bàn cuối, thì thầm trong lớp học, chống cằm nhìn ra cửa sổ trong giờ nghỉ, và nói ra những điều bất an và viển vông về bản thân mình.

Nói cô bạn tôi bình thường là vì cô không phải con nhà giàu nứt đố đổ vách như hầu hết bọn bạn lớp cấp III của tôi, cũng không phải con nhà nghèo vượt khó, học hành không phải tanh tưởi nhưng cũng không đến nỗi tệ, ngoại hình cũng sáng sủa, luôn luôn mặc đồng phục kể cả khi đi học thêm. Nói cô ấy mờ nhạt là vì cô ấy cực kỳ tự ti và ít nói. Trong khi cô ấy nghe con nhóc nhí nhố là tôi luyên thuyên đủ thứ chuyện viển vông như đi đến Bắc Cực ngủ đông với gấu hay bắt cóc thần tượng về làm thú cưng, tôi đã nghe cô ấy nói về những mặc cảm điên rồ nhất. Chúng thiếu cơ sở đến mức tôi đã phải thuyết phục cô ấy rất, rất nhiều lần, rằng cái tên cô rất đẹp chứ không xấu xí, lũ bạn cùng lớp chỉ vô tâm chứ không ghét cô, rằng cô chăm chỉ và thông minh chứ không hề kém cỏi, rằng tôi chỉ mong cao bằng cô ấy và thật ngốc nghếch khi cô ấy nói sẽ cho tôi chiều cao để đổi lấy khuôn mặt tôi. Cô ấy tin rằng mình có vấn đề nghiêm trọng về tâm lý vì lúc nào cũng buồn phiền, và không bao giờ đưa tầm mắt mình lên ngang tầm mắt người đối diện. Đành thì nhìn vào mắt nhau không phải là thói quen đối thoại của người Việt Nam, nhưng cô ấy thì chủ động tránh ánh mắt đối phương. Nhưng tôi nhớ nhất là khi cô ấy quay sang nhìn tôi và mỉm cười, nói rằng tôi là người tốt với cô ấy một cách chân thành nhất, rằng có những người tốt với cô ấy nhưng không phải theo một cách chân thành mà là để họ trông thêm phần tốt bụng đối với mọi người xung quanh. Tất nhiên với những người như thế cô ấy cũng rất cảm kích, nhưng với tôi, cô ấy thích tôi.

Tôi từng nghĩ mình sẽ luôn luôn cổ vũ cô ấy như thế, nhưng tôi không cần cô ấy chống lại cả thế giới cho mình, bởi lẽ tôi đã nghĩ tôi biết cách kiềm chế sự thiếu tự tin của bản thân. Thế nhưng khi cuộc sống của tôi chao đảo và những người tử tế xung quanh quay lưng hoặc bị lôi kéo ra xa khỏi tôi, cô bạn tôi lại ở đó, đứng về phía tôi một cách thầm lặng, vì cô ấy chưa bao giờ lên giọng trước đám đông. Tôi sợ rằng nếu có người cao giọng bảo vệ mình, tôi sẽ trở thành yếu đuối và dựa dẫm vào người ta, nhưng nếu cô ấy ủng hộ tôi một cách lặng lẽ, thế là đủ, vì tôi biết mình được yêu thương. Thật ra tôi chưa bao giờ cần người khác về phe mình, nhưng vào lúc tuyệt vọng nhất, tôi cảm thấy may mắn vì tôi vẫn là người cô ấy yêu quý và ngưỡng mộ, cho dù tôi cảm thấy tồi tệ về chính mình.

Nếu bạn tò mò rằng cô ấy đã thay đổi thế nào trong những năm sau đó, thì tôi cũng không biết rõ lắm. Năm cuối cùng của cấp III, tôi đi du học. Qua lời vài người bạn cùng lớp, cô ấy lột xác hoàn toàn. Cô ấy học khá hẳn lên, thay đổi kiểu tóc và phong cách ăn mặc cho năng động hơn, sẵn có chiều cao với dáng vóc thanh mảnh, tự nhiên cô ấy trở nên xinh đẹp và tự tin trong mắt mọi người. Tôi rất mừng khi nghe vậy, nhưng tôi không dám nhận sự thay đổi của cô ấy là nhờ có mình, vì vốn tôi cũng chẳng làm được gì cho cô ấy ngoài việc dành cho cô ấy sự tử tế và thành thật. Thế nhưng có lẽ cô ấy vẫn nghĩ về tôi một cách trìu mến, thỉnh thoảng theo dõi tình hình của tôi qua facebook, khiến tôi phần nào nghĩ rằng cô ấy đang hạnh phúc với chính mình, vì cô ấy học được cách yêu bản thân mình từ một ai đó.

Như đã nói, chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, chúng tôi có liên lạc dù không nắm rõ về cuộc sống của nhau, nhưng thỉnh thoảng tôi lại nhớ cô ấy vô cùng. Ích kỷ làm sao, tôi nhớ cô ấy nhất khi tôi cần một người tin tưởng ở mình. Khi người tôi yêu ghét sự bướng bỉnh của tôi, tôi lại nghĩ rằng cô ấy sẽ nói với tôi rằng tôi rất đáng yêu cho dù có bướng bỉnh. Khi những người không được lịch sự cho lắm bình phẩm về vẻ ngoài luộm thuộm hay chiều cao khiêm tốn của tôi, có lẽ cô ấy sẽ nói rằng cô ấy thích tôi như thế. Khi tôi mất bình tĩnh với những kẻ kiêu căng và thô lỗ, cô ấy sẽ bảo tôi rằng chính tôi từng  nói với cô ấy: “Không phải quân tử với kẻ tiểu nhân!”.  Khi có người không đủ tự hào về tôi để nắm lấy tay tôi, cô ấy sẽ nhìn tôi mìm cười và nói rằng cô ấy rất, rất ngưỡng mộ tôi. Và nếu khoảnh khắc ấy xảy ra một lần nữa, tôi cũng sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất, rất tự hào về cô ấy, và tôi mong rằng suốt cuộc đời này, chúng tôi sẽ ở đó vì người kia, hoặc nếu tôi không bao giờ may mắn đến thế, tôi mong cô ấy sẽ có một người bạn như vậy. Đôi khi, bạn chỉ cần một người như thế trong đời mà thôi.

September Blues


1. Giữa tháng Chín, tôi bắt đầu bi quan và não nề. Chẳng hiểu sao từ vài năm nay, cứ từ sinh nhật tôi vào đầu tháng Chín, tôi lại buồn vu vơ và hỏi bản thân những câu hỏi mà chính tôi cũng ghét câu trả lời. Vào cái mốc đánh dấu sự già đi của chính mình, hai câu hỏi tôi hay tự đặt ra cho bản thân nhất là như thế này:

Tôi có phải là người tốt hơn so với con người trước đây không? Câu trả lời năm nay là , ít nhất là tôi khá chắc chắn. Thay vì dồn ép những người hẹp hòi xấu tính với mình, tôi tử tế với họ vào lúc họ thô lỗ và ích kỷ nhất. Khi không được sự đồng cảm, những người hiếu chiến lại là những người có thể bật khóc ngay. Tôi biến thù thành bạn chỉ bởi vì tôi không thể cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Tôi có hạnh phúc hơn so với con người trước đây không? Kỳ lạ là, câu trả lời là Không. Và tôi cũng không biết tại sao.

2. Còn nhớ không, tôi từng tự hứa với bản thân rằng tôi còn trẻ, tôi sẽ không ngại khó, ngại khổ? Chính xác là vì có quá nhiều người chọn những công việc làm thêm dễ dàng, mát mẻ, tự tin rằng họ rất tham vọng, họ sẽ thành đạt, vì thế mà tôi đâm ra lo sợ. Tôi cũng có những tham vọng của mình, và ở mức độ nào đó tôi cũng tin rằng tôi sẽ thành đạt. Nhưng chặng đường từ giờ đến lúc ấy sẽ không ngắn ngủi, và tôi sợ nói trước bước không qua.

Mười chín tuổi, tôi nhìn lại hòan cảnh của mình: chị tôi đã lấy chồng, hết năm nay mẹ tôi về hưu, bố tôi sẽ trở thành nguồn thu nhập duy nhất trong nhà, của ăn bình bình, của để chẳng biết còn bao nhiêu. Tôi còn ba, bốn năm nữa mới ra trường, còn định ăn bám gia đình đến bao giờ? Tôi nghi ngờ liệu mình có phải là một khỏan đầu tư cho lãi, liệu nền kinh tế có đủ ổn định để tôi kiếm được một việc làm với mức lương hậu hĩnh ở nước Mỹ này?

Và thế là tôi tự hành bản thân mình. Vẫn học tối đa số tín chỉ một kỳ, tôi nhận ba công việc khác nhau, một việc không lương, hai việc có lương. Có những ngày tôi học xong, đi làm công việc cố vấn, rồi ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ làm khác, thay đồng phục và phục vụ bàn trong sự kiện hoặc giúp việc vặt trong bếp. Hết ca, lại chạy về nhà tắm rửa rồi vắt chân lên cổ chạy vào trường trực đêm đến ba giờ sáng, tranh thủ ba tiếng trong ca trực làm ít bài tập. Nhiều khi tôi về đến nhà và lăn ra ghế sofa, nằm bất động, tự hỏi liệu mình có đang trả giá quá đắt cho tiếng húyt sáo(*)? Thế nhưng ngày hôm sau, dù mệt mỏi đến mấy và phạm lỗi vì chịu quá nhiều áp lực bao nhiêu lần, tôi lại nói cảm ơn với một nụ cười và kiên nhẫn tiếp tục.

3. Tôi không thấy vui trong lòng, bởi vì hầu như tâm trí tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Tự nhiên trong vòng một thời gian ngắn ngủi, mọi thứ đổi thay nhưng tôi vẫn tiếp tục tự mang những sầu muộn cho chính mình. Tôi không muốn đem vấn đề của mình trút sang người khác, vì tôi không muốn chúng trở thành gánh nặng với họ. Người bạn mà tôi từng tâm sự mọi chuyện cùng giờ cũng bận bịu với cuộc sống riêng. Một người bạn lâu năm chuẩn bị đi lấy chồng. Chị tôi sắp có con đầu lòng. Bố tôi là một người phê phán giỏi hơn động viên.

Thế nên khi họ hài lòng với cuộc sống của mình ở một mức độ nào đó, tôi càng thấy nghi ngờ bản thân.

Tôi đã thèm có một ai lắng nghe mình đến mức gần đây tôi lại muốn nuôi chó mèo. Nơi tôi ở, người thuê nhà không được nuôi thú cưng, vả lại với lịch học tập, làm việc như hiện nay, tôi còn không kịp cho chính mình ăn uống tử tế nữa là chăm lo cho chó mèo. Nuôi con gì mà không dành được thời gian yêu thương nó thì chỉ làm khổ lẫn nhau mà thôi.

Ngày nọ trên đường đi học, tôi gặp một bạn sóc chuột. Cậu chàng chẳng ngại cái bản mặt đần thối của tôi mà chạy mất, lại còn đứng ngay trước tôi mà kiếm ăn.

“Sao, chú định kể chuyện gì thì kể nhanh cho nó vuông xem nào? Anh không có cả ngày đâu nhá!”

Tôi nhìn anh bạn sóc chuột đang nhai hạt cây rau ráu, lắc đầu bảo: “À thôi, chẳng có chuyện gì đâu.”

4. Hồi mới đi du học ở cấp phổ thông, tôi luôn luôn xác định rằng mình là “hạt giống số 1”, phần vì đó là cơ hội tôi không bao giờ có nếu còn học ở Việt Nam, phần cũng vì tự tôn dân tộc. Giờ thì tôi xác định mình không được tụt lại phía sau, làm ơn đừng vì tham công tiếc việc mà tụt lại phía sau.

Nhiều khi nỗi lo khiến tôi học điên cuồng sau khi nhận được một bài kiểm tra không vừa ý. Bài sau thường tốt hơn nhiều so với bài đầu, nhưng áp lực giữ điểm trung bình tanh tưởi vẫn đè nặng. Tôi không có ý nghĩ rằng mình sẽ làm gia đình thất vọng. Tôi sợ làm chính mình thất vọng nhiều hơn.

Vài người quen biết xung quanh tôi nghĩ rằng tôi quá “năng suất” và trách nhiệm. Tất cả chỉ vì tôi có quá nhiều nỗi lo hữu hình mà thôi.

5. Lại nói về chuyện sáo sắp sang sông. Đã bao giờ bạn chứng kiến người bạn yêu đi lấy người khác, mà “người khác” ở đây là một kẻ không có tương lai? Mười chín tuổi, tôi trải qua chuyện như thế. Xin chú thích, người tôi yêu là một cô bạn thân thường xuyên đi đến quyết định sai lầm, và tôi thì không hẳn là đồng tính nữ. Cô ấy đã là một trong những người bạn thân nhất của tôi hơn bảy năm. Chúng tôi học cùng trường mẫu giáo, tiểu học, cùng lớp cấp II và thân nhau cho đến tận bây giờ, dù mỗi đứa một nơi. Tôi thương yêu bạn thân của mình đến mức bất lực khi thấy cô ấy chọn một con đường chẳng dẫn đến đâu.

Tôi không biết đã bao lần những người bạn cùng tôi đã khuyên cô ấy tỉnh táo lại trong tình yêu, cũng không nhớ nổi bao nhiêu lần tôi đã từng hùng hồn diễn thuyết với cô ấy rằng “thay đổi thái độ sẽ dẫn đến thay đổi số phận”. Nhưng cô ấy rất khác với những người còn lại cho chúng tôi. Cô ấy không giỏi về học hành, cũng không có tham vọng sự nghiệp gì, lại có xu hướng phụ thuộc vào mối tình lâu năm. Chồng sắp cưới của cô là một gã vô công rồi nghề mà tất cả chúng tôi không ưa, nhưng khi tôi biết gã chuẩn bị cưới bạn tôi, tôi đã hỏang sợ. Tôi thuyết phục bạn học xong hãy cân nhắc chuyện cưới xin, nhưng cô ấy không thay đổi quyết định.

Và rồi ai đó bảo tôi, mỗi người có một số phận. Tôi không thể ép bạn mình sống cuộc đời tôi muốn sống. Cô ấy sẽ không lấy tiến thân trong sự nghiệp làm mục tiêu trong cuộc đời. Tôi không thể cướp cô ấy khỏi một đám cưới mà tôi tin rằng từ đó cô ấy sẽ chịu nhiều đau khổ. Mỗi người chúng tôi sẽ phải tự trải nghiệm cho riêng mình, và rồi cuối cùng chúng tôi sẽ trôi theo những quỹ đạo riêng biệt.

(*) “Am I paying too much for the whistle?”, Benjamin Franklin.

 

 

 

Chuyện vụn vặt ngày trở lại


1. Bà ngoại và dì khen lông mi mình dài, hỏi có phải mình dùng mi giả không. Từ bấy đến nay mình có bao giờ biết gắn mi giả đâu hehe.

2. Mẹ mình bảo, con đừng chuốt mascara thì mọi người sẽ càng thấy lông mi dài tự nhiên. Dùng mascara mọi người tưởng gắn mi giả. Mình nghĩ, ta sợ gì ai nghĩ gì =)).

3. Phàm là những người có lông mi dài, bất kể con trai hay con gái, đều rất nội tâm và thường là hay khóc. Mình thì ngại đeo kính, không phải vì sợ trông giống lưu manh giả danh trí thức, mà là vì lông mi cứ chạm vào kính mờ hết mắt kính +___+.

4. Một ngày nọ mẹ mình hỏi mình có nói chuyện với anh A con bác B bạn mẹ không. Mình bảo hem, tại lúc sang chơi có các mẹ ngồi cạnh nên anh A với mình phải ngoan ngoãn trao đổi thông tin liên lạc theo lệnh của hai đấng tối cao, chứ ngoài ra có điểm gì chung đâu mà nói chuyện. Mẹ định hỏi tại sao không nói chuyện trao đổi thư từ với anh A học hỏi kinh nghiệm, may mà Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái bênh mình, do hắn cũng đã có quá khứ bị “hứa gả” cho hàng xóm làng giềng, tự “hứa gả” cho con bác lái xe bus, vân vân và vân vân…
5.Mình vẫn còn nhớ như in lần mình vào chợ ăn chè, đi qua hàng giày bị “mẹ chồng” bắt gặp. “Mẹ chồng” mình bán giày ở chợ, niềm nở hỏi thăm, mặc dù mình khi ấy chuyển nhà đã gần chục năm. Đoạn, “mẹ chồng” hỏi có nhờ D không, D học lớp E ấy, ngày xưa hay đạp xe với mình ở sân tập thể ấy? Mình ngớ người ra từ đầu chí cuối, không nhớ mình đã được mẹ “hứa gả” cho những ai, cũng không biết D mặt mũi thế nào. Chỉ biết từ ấy đến nay mỗi khi vào chợ ăn chè mình đều đi vòng để tránh qua hàng giày.

6. Mình đi mà quên mang theo kem nghệ, nên coi như công cuộc xóa sẹo bỏng trên tay đến đây bất thành. Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái (nay đã xuất giá) bảo mình, sẹo hình trái tim, hô hô, sao phải xóa. Mình nhìn bàn tay (đã không còn tuyệt mỹ) mà buồn, bất giác thấy mình hơi giống mấy con chó con mèo có đốm lông hình trái tim (?!)

7. Mình đi quên mang theo chuột không dây, scroll down bằng key mỏi hết cả tay.

8. Nếu ai hỏi mình da đen, nâu hay trắng, mình sẽ trả lời là cả ba, vừa đen, vừa nâu, vừa trắng. Chân mình hơi nâu nâu do rong ruổi giữa trưa nắng nhiều. Bàn chân mình tựu chung là đen do mỗi khi mặc jean dài đến mắt cá, bàn chân lộ ra. Mu bàn chân mình lại có một dải màu trắng, dấu vết của dép xỏ ngón.

9. Bây giờ là 4:38 AM, mình không ngủ được vì chiều nay đã lăn ra sofa ngủ một mạch đến bảy rưỡi tối. Nhưng mình có ý định quay vào phòng, nằm trên giường ngắm sao trước khi trời sáng lên. Trời tờ mờ sáng rồi thì sẽ không thể thấy sao trên trần nhà nữa.

Rice Stick Noodle with Fried Fish – Miến Cá


20120620-161032.jpg

Ôi xin đừng kiến nghị, món miến cá này là một sản phẩm thuần túy của…trí tưởng tượng và sáng tạo (LOL). Mình chỉ đơn giản rán vài miếng cá cắt vừa miệng, hất chảo gần điệu nghệ bằng đầu bếp trong phim Pasta, xào cùng bắp cải, cà rốt xắt nhỏ, nêm mặn ngọt cho vừa miệng. Miến trần xong vớt ra cho vào nước đá lạnh cho dai sợi, rồi cho vào chảo xào cùng là xong. Chấm hết và chúc ngon miệng. Không ngon miệng cũng cấm than thở (LOL).

20120620-161040.jpg