Đôi khi một người bạn là đủ


Hồi cấp III, trong lớp tôi có một cô bạn cực kỳ…bình thường và mờ nhạt. Sở dĩ tôi tiếp xúc với cô ấy là vì cả hai đứa thường xuyên cuống cuồng đạp xe đến lớp học thêm và muộn năm phút, nên toàn phải kiếm bàn cuối ngồi với nhau. Chỉ vì thế mà chúng tôi nói chuyện với nhau, và cô ấy mở lòng với tôi. Chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, nhưng lại không bao giờ sống giả dối với nhau. Những người bạn thân có thể giả vờ rằng họ luôn luôn sống vì nhau, những người yêu nhau có thể giả vờ rằng họ luôn luôn yêu đối phương, nhưng chúng tôi thì không. Chúng tôi ngồi bàn cuối, thì thầm trong lớp học, chống cằm nhìn ra cửa sổ trong giờ nghỉ, và nói ra những điều bất an và viển vông về bản thân mình.

Nói cô bạn tôi bình thường là vì cô không phải con nhà giàu nứt đố đổ vách như hầu hết bọn bạn lớp cấp III của tôi, cũng không phải con nhà nghèo vượt khó, học hành không phải tanh tưởi nhưng cũng không đến nỗi tệ, ngoại hình cũng sáng sủa, luôn luôn mặc đồng phục kể cả khi đi học thêm. Nói cô ấy mờ nhạt là vì cô ấy cực kỳ tự ti và ít nói. Trong khi cô ấy nghe con nhóc nhí nhố là tôi luyên thuyên đủ thứ chuyện viển vông như đi đến Bắc Cực ngủ đông với gấu hay bắt cóc thần tượng về làm thú cưng, tôi đã nghe cô ấy nói về những mặc cảm điên rồ nhất. Chúng thiếu cơ sở đến mức tôi đã phải thuyết phục cô ấy rất, rất nhiều lần, rằng cái tên cô rất đẹp chứ không xấu xí, lũ bạn cùng lớp chỉ vô tâm chứ không ghét cô, rằng cô chăm chỉ và thông minh chứ không hề kém cỏi, rằng tôi chỉ mong cao bằng cô ấy và thật ngốc nghếch khi cô ấy nói sẽ cho tôi chiều cao để đổi lấy khuôn mặt tôi. Cô ấy tin rằng mình có vấn đề nghiêm trọng về tâm lý vì lúc nào cũng buồn phiền, và không bao giờ đưa tầm mắt mình lên ngang tầm mắt người đối diện. Đành thì nhìn vào mắt nhau không phải là thói quen đối thoại của người Việt Nam, nhưng cô ấy thì chủ động tránh ánh mắt đối phương. Nhưng tôi nhớ nhất là khi cô ấy quay sang nhìn tôi và mỉm cười, nói rằng tôi là người tốt với cô ấy một cách chân thành nhất, rằng có những người tốt với cô ấy nhưng không phải theo một cách chân thành mà là để họ trông thêm phần tốt bụng đối với mọi người xung quanh. Tất nhiên với những người như thế cô ấy cũng rất cảm kích, nhưng với tôi, cô ấy thích tôi.

Tôi từng nghĩ mình sẽ luôn luôn cổ vũ cô ấy như thế, nhưng tôi không cần cô ấy chống lại cả thế giới cho mình, bởi lẽ tôi đã nghĩ tôi biết cách kiềm chế sự thiếu tự tin của bản thân. Thế nhưng khi cuộc sống của tôi chao đảo và những người tử tế xung quanh quay lưng hoặc bị lôi kéo ra xa khỏi tôi, cô bạn tôi lại ở đó, đứng về phía tôi một cách thầm lặng, vì cô ấy chưa bao giờ lên giọng trước đám đông. Tôi sợ rằng nếu có người cao giọng bảo vệ mình, tôi sẽ trở thành yếu đuối và dựa dẫm vào người ta, nhưng nếu cô ấy ủng hộ tôi một cách lặng lẽ, thế là đủ, vì tôi biết mình được yêu thương. Thật ra tôi chưa bao giờ cần người khác về phe mình, nhưng vào lúc tuyệt vọng nhất, tôi cảm thấy may mắn vì tôi vẫn là người cô ấy yêu quý và ngưỡng mộ, cho dù tôi cảm thấy tồi tệ về chính mình.

Nếu bạn tò mò rằng cô ấy đã thay đổi thế nào trong những năm sau đó, thì tôi cũng không biết rõ lắm. Năm cuối cùng của cấp III, tôi đi du học. Qua lời vài người bạn cùng lớp, cô ấy lột xác hoàn toàn. Cô ấy học khá hẳn lên, thay đổi kiểu tóc và phong cách ăn mặc cho năng động hơn, sẵn có chiều cao với dáng vóc thanh mảnh, tự nhiên cô ấy trở nên xinh đẹp và tự tin trong mắt mọi người. Tôi rất mừng khi nghe vậy, nhưng tôi không dám nhận sự thay đổi của cô ấy là nhờ có mình, vì vốn tôi cũng chẳng làm được gì cho cô ấy ngoài việc dành cho cô ấy sự tử tế và thành thật. Thế nhưng có lẽ cô ấy vẫn nghĩ về tôi một cách trìu mến, thỉnh thoảng theo dõi tình hình của tôi qua facebook, khiến tôi phần nào nghĩ rằng cô ấy đang hạnh phúc với chính mình, vì cô ấy học được cách yêu bản thân mình từ một ai đó.

Như đã nói, chúng tôi chưa bao giờ là bạn thân nhất, chúng tôi có liên lạc dù không nắm rõ về cuộc sống của nhau, nhưng thỉnh thoảng tôi lại nhớ cô ấy vô cùng. Ích kỷ làm sao, tôi nhớ cô ấy nhất khi tôi cần một người tin tưởng ở mình. Khi người tôi yêu ghét sự bướng bỉnh của tôi, tôi lại nghĩ rằng cô ấy sẽ nói với tôi rằng tôi rất đáng yêu cho dù có bướng bỉnh. Khi những người không được lịch sự cho lắm bình phẩm về vẻ ngoài luộm thuộm hay chiều cao khiêm tốn của tôi, có lẽ cô ấy sẽ nói rằng cô ấy thích tôi như thế. Khi tôi mất bình tĩnh với những kẻ kiêu căng và thô lỗ, cô ấy sẽ bảo tôi rằng chính tôi từng  nói với cô ấy: “Không phải quân tử với kẻ tiểu nhân!”.  Khi có người không đủ tự hào về tôi để nắm lấy tay tôi, cô ấy sẽ nhìn tôi mìm cười và nói rằng cô ấy rất, rất ngưỡng mộ tôi. Và nếu khoảnh khắc ấy xảy ra một lần nữa, tôi cũng sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất, rất tự hào về cô ấy, và tôi mong rằng suốt cuộc đời này, chúng tôi sẽ ở đó vì người kia, hoặc nếu tôi không bao giờ may mắn đến thế, tôi mong cô ấy sẽ có một người bạn như vậy. Đôi khi, bạn chỉ cần một người như thế trong đời mà thôi.

September Blues


1. Giữa tháng Chín, tôi bắt đầu bi quan và não nề. Chẳng hiểu sao từ vài năm nay, cứ từ sinh nhật tôi vào đầu tháng Chín, tôi lại buồn vu vơ và hỏi bản thân những câu hỏi mà chính tôi cũng ghét câu trả lời. Vào cái mốc đánh dấu sự già đi của chính mình, hai câu hỏi tôi hay tự đặt ra cho bản thân nhất là như thế này:

Tôi có phải là người tốt hơn so với con người trước đây không? Câu trả lời năm nay là , ít nhất là tôi khá chắc chắn. Thay vì dồn ép những người hẹp hòi xấu tính với mình, tôi tử tế với họ vào lúc họ thô lỗ và ích kỷ nhất. Khi không được sự đồng cảm, những người hiếu chiến lại là những người có thể bật khóc ngay. Tôi biến thù thành bạn chỉ bởi vì tôi không thể cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Tôi có hạnh phúc hơn so với con người trước đây không? Kỳ lạ là, câu trả lời là Không. Và tôi cũng không biết tại sao.

2. Còn nhớ không, tôi từng tự hứa với bản thân rằng tôi còn trẻ, tôi sẽ không ngại khó, ngại khổ? Chính xác là vì có quá nhiều người chọn những công việc làm thêm dễ dàng, mát mẻ, tự tin rằng họ rất tham vọng, họ sẽ thành đạt, vì thế mà tôi đâm ra lo sợ. Tôi cũng có những tham vọng của mình, và ở mức độ nào đó tôi cũng tin rằng tôi sẽ thành đạt. Nhưng chặng đường từ giờ đến lúc ấy sẽ không ngắn ngủi, và tôi sợ nói trước bước không qua.

Mười chín tuổi, tôi nhìn lại hòan cảnh của mình: chị tôi đã lấy chồng, hết năm nay mẹ tôi về hưu, bố tôi sẽ trở thành nguồn thu nhập duy nhất trong nhà, của ăn bình bình, của để chẳng biết còn bao nhiêu. Tôi còn ba, bốn năm nữa mới ra trường, còn định ăn bám gia đình đến bao giờ? Tôi nghi ngờ liệu mình có phải là một khỏan đầu tư cho lãi, liệu nền kinh tế có đủ ổn định để tôi kiếm được một việc làm với mức lương hậu hĩnh ở nước Mỹ này?

Và thế là tôi tự hành bản thân mình. Vẫn học tối đa số tín chỉ một kỳ, tôi nhận ba công việc khác nhau, một việc không lương, hai việc có lương. Có những ngày tôi học xong, đi làm công việc cố vấn, rồi ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ làm khác, thay đồng phục và phục vụ bàn trong sự kiện hoặc giúp việc vặt trong bếp. Hết ca, lại chạy về nhà tắm rửa rồi vắt chân lên cổ chạy vào trường trực đêm đến ba giờ sáng, tranh thủ ba tiếng trong ca trực làm ít bài tập. Nhiều khi tôi về đến nhà và lăn ra ghế sofa, nằm bất động, tự hỏi liệu mình có đang trả giá quá đắt cho tiếng húyt sáo(*)? Thế nhưng ngày hôm sau, dù mệt mỏi đến mấy và phạm lỗi vì chịu quá nhiều áp lực bao nhiêu lần, tôi lại nói cảm ơn với một nụ cười và kiên nhẫn tiếp tục.

3. Tôi không thấy vui trong lòng, bởi vì hầu như tâm trí tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Tự nhiên trong vòng một thời gian ngắn ngủi, mọi thứ đổi thay nhưng tôi vẫn tiếp tục tự mang những sầu muộn cho chính mình. Tôi không muốn đem vấn đề của mình trút sang người khác, vì tôi không muốn chúng trở thành gánh nặng với họ. Người bạn mà tôi từng tâm sự mọi chuyện cùng giờ cũng bận bịu với cuộc sống riêng. Một người bạn lâu năm chuẩn bị đi lấy chồng. Chị tôi sắp có con đầu lòng. Bố tôi là một người phê phán giỏi hơn động viên.

Thế nên khi họ hài lòng với cuộc sống của mình ở một mức độ nào đó, tôi càng thấy nghi ngờ bản thân.

Tôi đã thèm có một ai lắng nghe mình đến mức gần đây tôi lại muốn nuôi chó mèo. Nơi tôi ở, người thuê nhà không được nuôi thú cưng, vả lại với lịch học tập, làm việc như hiện nay, tôi còn không kịp cho chính mình ăn uống tử tế nữa là chăm lo cho chó mèo. Nuôi con gì mà không dành được thời gian yêu thương nó thì chỉ làm khổ lẫn nhau mà thôi.

Ngày nọ trên đường đi học, tôi gặp một bạn sóc chuột. Cậu chàng chẳng ngại cái bản mặt đần thối của tôi mà chạy mất, lại còn đứng ngay trước tôi mà kiếm ăn.

“Sao, chú định kể chuyện gì thì kể nhanh cho nó vuông xem nào? Anh không có cả ngày đâu nhá!”

Tôi nhìn anh bạn sóc chuột đang nhai hạt cây rau ráu, lắc đầu bảo: “À thôi, chẳng có chuyện gì đâu.”

4. Hồi mới đi du học ở cấp phổ thông, tôi luôn luôn xác định rằng mình là “hạt giống số 1”, phần vì đó là cơ hội tôi không bao giờ có nếu còn học ở Việt Nam, phần cũng vì tự tôn dân tộc. Giờ thì tôi xác định mình không được tụt lại phía sau, làm ơn đừng vì tham công tiếc việc mà tụt lại phía sau.

Nhiều khi nỗi lo khiến tôi học điên cuồng sau khi nhận được một bài kiểm tra không vừa ý. Bài sau thường tốt hơn nhiều so với bài đầu, nhưng áp lực giữ điểm trung bình tanh tưởi vẫn đè nặng. Tôi không có ý nghĩ rằng mình sẽ làm gia đình thất vọng. Tôi sợ làm chính mình thất vọng nhiều hơn.

Vài người quen biết xung quanh tôi nghĩ rằng tôi quá “năng suất” và trách nhiệm. Tất cả chỉ vì tôi có quá nhiều nỗi lo hữu hình mà thôi.

5. Lại nói về chuyện sáo sắp sang sông. Đã bao giờ bạn chứng kiến người bạn yêu đi lấy người khác, mà “người khác” ở đây là một kẻ không có tương lai? Mười chín tuổi, tôi trải qua chuyện như thế. Xin chú thích, người tôi yêu là một cô bạn thân thường xuyên đi đến quyết định sai lầm, và tôi thì không hẳn là đồng tính nữ. Cô ấy đã là một trong những người bạn thân nhất của tôi hơn bảy năm. Chúng tôi học cùng trường mẫu giáo, tiểu học, cùng lớp cấp II và thân nhau cho đến tận bây giờ, dù mỗi đứa một nơi. Tôi thương yêu bạn thân của mình đến mức bất lực khi thấy cô ấy chọn một con đường chẳng dẫn đến đâu.

Tôi không biết đã bao lần những người bạn cùng tôi đã khuyên cô ấy tỉnh táo lại trong tình yêu, cũng không nhớ nổi bao nhiêu lần tôi đã từng hùng hồn diễn thuyết với cô ấy rằng “thay đổi thái độ sẽ dẫn đến thay đổi số phận”. Nhưng cô ấy rất khác với những người còn lại cho chúng tôi. Cô ấy không giỏi về học hành, cũng không có tham vọng sự nghiệp gì, lại có xu hướng phụ thuộc vào mối tình lâu năm. Chồng sắp cưới của cô là một gã vô công rồi nghề mà tất cả chúng tôi không ưa, nhưng khi tôi biết gã chuẩn bị cưới bạn tôi, tôi đã hỏang sợ. Tôi thuyết phục bạn học xong hãy cân nhắc chuyện cưới xin, nhưng cô ấy không thay đổi quyết định.

Và rồi ai đó bảo tôi, mỗi người có một số phận. Tôi không thể ép bạn mình sống cuộc đời tôi muốn sống. Cô ấy sẽ không lấy tiến thân trong sự nghiệp làm mục tiêu trong cuộc đời. Tôi không thể cướp cô ấy khỏi một đám cưới mà tôi tin rằng từ đó cô ấy sẽ chịu nhiều đau khổ. Mỗi người chúng tôi sẽ phải tự trải nghiệm cho riêng mình, và rồi cuối cùng chúng tôi sẽ trôi theo những quỹ đạo riêng biệt.

(*) “Am I paying too much for the whistle?”, Benjamin Franklin.

 

 

 

Chuyện vụn vặt ngày trở lại


1. Bà ngoại và dì khen lông mi mình dài, hỏi có phải mình dùng mi giả không. Từ bấy đến nay mình có bao giờ biết gắn mi giả đâu hehe.

2. Mẹ mình bảo, con đừng chuốt mascara thì mọi người sẽ càng thấy lông mi dài tự nhiên. Dùng mascara mọi người tưởng gắn mi giả. Mình nghĩ, ta sợ gì ai nghĩ gì =)).

3. Phàm là những người có lông mi dài, bất kể con trai hay con gái, đều rất nội tâm và thường là hay khóc. Mình thì ngại đeo kính, không phải vì sợ trông giống lưu manh giả danh trí thức, mà là vì lông mi cứ chạm vào kính mờ hết mắt kính +___+.

4. Một ngày nọ mẹ mình hỏi mình có nói chuyện với anh A con bác B bạn mẹ không. Mình bảo hem, tại lúc sang chơi có các mẹ ngồi cạnh nên anh A với mình phải ngoan ngoãn trao đổi thông tin liên lạc theo lệnh của hai đấng tối cao, chứ ngoài ra có điểm gì chung đâu mà nói chuyện. Mẹ định hỏi tại sao không nói chuyện trao đổi thư từ với anh A học hỏi kinh nghiệm, may mà Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái bênh mình, do hắn cũng đã có quá khứ bị “hứa gả” cho hàng xóm làng giềng, tự “hứa gả” cho con bác lái xe bus, vân vân và vân vân…
5.Mình vẫn còn nhớ như in lần mình vào chợ ăn chè, đi qua hàng giày bị “mẹ chồng” bắt gặp. “Mẹ chồng” mình bán giày ở chợ, niềm nở hỏi thăm, mặc dù mình khi ấy chuyển nhà đã gần chục năm. Đoạn, “mẹ chồng” hỏi có nhờ D không, D học lớp E ấy, ngày xưa hay đạp xe với mình ở sân tập thể ấy? Mình ngớ người ra từ đầu chí cuối, không nhớ mình đã được mẹ “hứa gả” cho những ai, cũng không biết D mặt mũi thế nào. Chỉ biết từ ấy đến nay mỗi khi vào chợ ăn chè mình đều đi vòng để tránh qua hàng giày.

6. Mình đi mà quên mang theo kem nghệ, nên coi như công cuộc xóa sẹo bỏng trên tay đến đây bất thành. Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái (nay đã xuất giá) bảo mình, sẹo hình trái tim, hô hô, sao phải xóa. Mình nhìn bàn tay (đã không còn tuyệt mỹ) mà buồn, bất giác thấy mình hơi giống mấy con chó con mèo có đốm lông hình trái tim (?!)

7. Mình đi quên mang theo chuột không dây, scroll down bằng key mỏi hết cả tay.

8. Nếu ai hỏi mình da đen, nâu hay trắng, mình sẽ trả lời là cả ba, vừa đen, vừa nâu, vừa trắng. Chân mình hơi nâu nâu do rong ruổi giữa trưa nắng nhiều. Bàn chân mình tựu chung là đen do mỗi khi mặc jean dài đến mắt cá, bàn chân lộ ra. Mu bàn chân mình lại có một dải màu trắng, dấu vết của dép xỏ ngón.

9. Bây giờ là 4:38 AM, mình không ngủ được vì chiều nay đã lăn ra sofa ngủ một mạch đến bảy rưỡi tối. Nhưng mình có ý định quay vào phòng, nằm trên giường ngắm sao trước khi trời sáng lên. Trời tờ mờ sáng rồi thì sẽ không thể thấy sao trên trần nhà nữa.

Rice Stick Noodle with Fried Fish – Miến Cá


20120620-161032.jpg

Ôi xin đừng kiến nghị, món miến cá này là một sản phẩm thuần túy của…trí tưởng tượng và sáng tạo (LOL). Mình chỉ đơn giản rán vài miếng cá cắt vừa miệng, hất chảo gần điệu nghệ bằng đầu bếp trong phim Pasta, xào cùng bắp cải, cà rốt xắt nhỏ, nêm mặn ngọt cho vừa miệng. Miến trần xong vớt ra cho vào nước đá lạnh cho dai sợi, rồi cho vào chảo xào cùng là xong. Chấm hết và chúc ngon miệng. Không ngon miệng cũng cấm than thở (LOL).

20120620-161040.jpg

Are we meant to be at all?


Once in a while, we find ourselves in the middle of a crossroad, asking ourselves that kind of questions.

When I told my friend/listener that, he laughed his head off and accused Virgo women of being the only creatures to ask themselves that shit..

Honestly, I’m probably putting my relationship through a hard time. You know what you always hope to find in love. You always hope to find someone who puts you first, so just like that, you love him without holding back. It’s not like two people having to give up certain things for each other, it’s more like you love someone enough to do what is the best for him, not for you. That’s my ideology of meant-to-be.

However, I gave it up a long, long time ago because of a Sagittaurius. Things didn’t work out between us because at the same time, what we were determined to be the best for each other conflicted, and he lost. I never failed at doing what is the best for him, even if it were giving him up.

It took time to get over that guy who used to be my best friend. What is the point of winning  the game of breaking your heart for someone you can’t be with? Lovers still get by without thinking about how long it will last. That’s why too often I told myself to forget the notion of mean-to-be in my mind. I put myself first and accept the fact that no one will love me more than themselves.

But still, it breaks my heart whenever he pushes me towards someone else. Who the hell wants another guy to be there for the girl he loves?

And why the hell did I fall for him, just another one among all those guys who care about themselves more than anyone else?

Sống trong sợ hãi – Phần 3


* Những routine không liên quan đến makeup hay thời trang của một cô gái không phải beauty guru.

* Đăng kèm mấy cái ảnh mạng nhện này mới nhớ, bố mình mà nhìn thấy mạng nhện là thế nào cũng hí hửng phun sương rồi đem ống kính macro ra chụp.

1. Những bước an toàn khi sử dụng phòng tắm

Phòng tắm là nơi tất cả nhện báo thù xuất hiện, vì vậy mình cần đề cao cảnh giác. Cẩn tắc vô áy náy, trước khi dùng phòng tắm cho bất kỳ mục đích gì, mình đều tuân thủ các bước sau đây:

Bước 1: Nhìn bao quát tường nhà tắm. Đã từng có nhện bò trên tường, cẩn chú ý!

Bước 2: Kiểm tra bồn rửa mặt và bồn tắm. Đã từng có nhện và con nuôi nhà Nhện xuất hiện, chú ý cao độ!

Bước 3: Kiểm tra các góc phòng, trần nhà. Check.

Bước 4: Kiểm tra khăn bông tắm, khăn lau mặt, khăn lau tay. Check.

Bước 5: Thực hiện bốn bước trên một lần nữa, nếu không có vấn đề gì, định vị chai Raid hương chanh trong phòng tắm, chuẩn bị cho tình huống đụng độ xấu nhất có thể xảy ra thì còn có cái mà chống đỡ.

Bước 6: Hít thở sâu để lấy can đảm, đóng cánh cửa phòng tắm lại. Một khi cánh cửa phòng tắm đã đóng, khả năng tẩu thoát của bạn giảm đi đáng kể, nên hãy chắc chắn rằng năm bước trên được thực hiện nghiêm túc, hiệu quả. Bắt đầu tắm, đánh răng, làm bất kỳ việc gì cần làm… Chúc bạn sử dụng phòng tắm an toàn, vui vẻ.

2. Những điều lưu ý khi chiến đấu với nhện

Nhện là một kẻ thù lớn trong đời mà mình vừa sợ, vừa phải dứt khoát ra tay để bảo toàn mạng sống. Những điều lưu ý sau đây sẽ có ích khi bạn cũng chết nhát như mình, không đủ can đảm để tiếp xúc trực tiếp với nhện mà chỉ biết giương Raid hương chanh ra xịt tít mù:

Điều 1: Luôn giữ khoảng cách an toàn với nhện. Chú ý đến kích cỡ và loài nhện. Những con nhện to, chân dài có thể chạy như gió đến bên bạn. Những con nhện bold jumper có thể nhảy tanh tách và hạ cánh trên…mặt bạn. Tuyệt đối cẩn thận!!

Điều 2: Điều này có lẽ quá hiển nhiên, nhưng vẫn cần thiết. Khi sử dụng Raid hương chanh, lắc kỹ lọ xịt để khi xịt hóa chất, bạn xịt dưới dạng phun sương, đạt diện tích rộng. Đừng cuống quá mà quên bước này, nếu không bạn sẽ xịt Raid ra tia nước trong lúc con nhện bò nhộn nhạo đi…tránh mưa.

Điều 3: Đừng sợ tốn thuốc, cứ xịt Raid nhiệt tình vào. Con nhện ngắc ngoải rồi mà chân còn giãy thì rất có khả năng nó sẽ đạp đất sống lại mà lao vào bạn. Hãy xịt Raid cho đến khi con nhện thật sự yên nghỉ. Lượng thuốc dư trên tường, sàn nhà, vân vân… cũng có tác dụng diệt côn trùng kéo dài đến bốn tuần.

3. Chiến trường để lại

Khi đã xuống tay, bạn không thể để xác nhện lù lù đó được (creepy!) Mình đã nghĩ đến chuyện đặt bug bombs để diệt trừ nhện và côn trùng, nhưng với cách thảm sát hàng loạt này, mình sợ thấy hàng loạt xác nhện, mình sẽ lăn ra ngất xỉu mất. Dọn xác nhện là một trong những bước khó khăn nhất, đòi hỏi sự gan dạ, tinh thần trách nhiệm, dám làm dám chịu. Hãy tuân thủ các bước sau đây:

Bước 1: Xin đừng nghĩ đến bài học đạo đức hay hối hận quá mà ôm con nhện khóc. Tuyệt đối đừng!!

Bước 2: Lấy một cái túi nilon, kiểm tra xem túi có thủng chỗ nào không. Không chịu kiểm tra, lỡ túi thủng, nhện rơi ra thì tự chịu.

Bước 3: Điều mà mình luôn nhấn mạnh là giữ khoảng cách với con nhện, dù nó còn sống hay đã chết. Bạn cần một vật gì đó để đưa xác nhện vào túi nilon. Nếu bạn dùng một cái que, đừng để rơi xác nhện giữa chừng. Nếu bạn dùng một đôi đũa, đừng nghĩ đến chuyện dùng chúng để ăn nữa. Mình dùng một cái bàn chải cũ của khách sạn, không phải lý tưởng lắm.

Bước 4: Hạ tay xuống khoảng 4,5 lần, khóc thét trong lòng và tự hỏi người yêu đang ở chỗ quái nào mà mình phải làm việc này.

Bước 5: Thở than rằng bạn cùng nhà đang ở nơi nao.

Bước 6: Quả quyết rằng mình sẽ không làm phiền hàng xóm về chuyện này.

Bước 7: Hít thở sâu, gắp xác nhện, vứt cả xác nhện lẫn que, bàn chải,… vào túi nilon, buộc lại cẩn thận.

Bước 8: Công đoạn này yêu cầu tốc độ và tính cẩn thận. Chạy ra bãi tập kết rác cách nhà 30 mét và vứt túi nilon, để ít ra nhện có sống lại cũng quên đường về nhà mình (?!)

Chúc các bạn may mắn trên con đường đấu tranh vì một thiên hạ vô nhện.

Hết

Sống trong sợ hãi – Phần 2


1. Đã bao giờ bạn mơ thấy mình không làm được điều gì trong mơ khi mà hiện thực lại là bạn làm được điều ấy chưa? Nhiều năm trước, mình có một giấc mơ như thế.

Năm mình vào lớp Một, nhà mình chuyển nhà từ tập thể Thành Công về nhà riêng ở Thái Hà. Mình vẫn thích căn nhà cũ, tuy là tầng một nhà tập thể nhưng rộng hơn trăm mét vuông, mát mẻ, giữa các gian không có cửa, và vườn sau có giàn chanh leo xanh mướt trưa hè. Hồi còn trẻ con, mình nói chắc như đinh đóng cột với bà chị (ngày ấy cũng chỉ mới vào lớp Mười): “Sau này có nhiều tiền em sẽ mua lại nhà cũ để mở cửa hàng cho thuê truyện tranh (?!)”

Ngày gia đình mình chuyển nhà, bên trong căn nhà tập thể vốn có cấu trúc các gian rất buồn cười đã đổi khác rất nhiều. Nhà cũ chia đôi, bán cho hai hộ, đồ đạc đã chuyển đi nhìn trống huơ trống hoác, lại đầy vôi vữa bụi bặm vì chắc là hồi ấy đang xây tường ngăn cách. Lúc sắp rời đi, tự nhiên mình thấy cái thước nhựa màu hồng để quên trên bậu cửa sổ ngăn giữa phòng bố mẹ và phòng chị. Những ai sinh năm 93 trở về trước sẽ nhớ loại thước nhựa rẻ tiền nhất, không dẹt mà nhỏ như cái đũa, đầu vuông, không đàn hồi, dễ gãy mà lại khó kẻ. Nhưng cái thước ấy màu hồng, mà con gái hồi bé hầu như đứa nào cũng ám ảnh với những thứ màu đỏ hoặc màu hồng (!!) Chưa kể mình có cái thước ấy từ trước khi đi học lớp Một. Thế là mình ba chân bốn cẳng chạy lại để lấy cái thước kẻ, mang theo về nhà mới để rồi…không bao giờ dùng (đã thế còn bị chị nạt rằng đây là nhà người khác rồi, không được chạy lung tung, hic).

Nhưng trong mơ, mình quên mất cái thước và quay về nhà cũ để lấy lại. Thế nhưng những con nhện lớn bò khắp nền nhà lát gạch men. Mình nhảy qua những con nhện, trong những giấc mơ kiểu ấy mình luôn trở thành nhân vật có máu phiêu lưu gan dạ. Nhưng mình không nhớ cuối cùng có lấy được cái thước kẻ không.

Trong rất nhiều giấc mơ mình đã quên, thì mình vẫn luôn nhớ được một chút về giấc mơ này. Có lẽ mình đã mơ vì mình quá nhớ căn nhà cũ, nơi chứa đựng cả những ngày thơ ấu. Khi mình đi khỏi nơi ấy, mình lớn quá nhanh và trước khi mình nhận ra, mạng nhện đã giăng đầy ký ức.

2. Chỉ ba ngày sau khi mình xuống tay với con nhện trong bồn tắm, một con nhện nữa lại xuất hiện. Lần này con nhện to bằng lòng bàn tay mình, chân dài mảnh khảnh như cái kim, bò thoăn thoắt trên tường nhà tắm. Chân run lẩy bẩy, mình không kìm được, hét toáng lên lúc hai giờ sáng khi xóm giềng đang say giấc. Chộp lấy chai Raid hương chanh, mình liều chết chiến đấu. Con nhện lớn rơi từ trên tường xuống đất, giãy đành đạch…

(Xin nói luôn là mình không định quảng cáo cho Raid hương chanh, chỉ là vì trong những hoàn cảnh hiểm nguy kể trên, Raid hương chanh đã luôn sát cánh và đảm bảo an toàn cho mình. Mình rất biết ơn, vâng, xin cảm ơn…)

Đến lúc này thì mình không thể nghĩ nhện chỉ xuất hiện tình cờ nữa. Nếu cho rằng con bọ vô danh tính cũng là con nuôi của nhà Nhện, lớn lên với nhện nên cũng tưởng mình là nhện, mang theo sứ mạng gia tộc đến đòi nợ mình, thì suy luận của mình khá hợp lý. Khoảng cách thời gian giữa sự xuất hiện những đại diện nhà Nhện ngày càng ngắn, kích thước con nhện lại ngày càng lớn, cứ đà này, nếu không bỏ nhà đi bụi, chẳng lẽ mình sẽ bị Nhện khổng lồ ăn thịt?

Lại nói đến chuyện nhện từ đâu đến. Tất cả nhện báo thù đều xuất hiện trong phòng tắm chỉ vẻn vẹn bốn mét vuông này. Con nhện chết dưới tay mình lần này quá lớn để lọt qua lỗ thoát nước bồn tắm hay bồn rửa mặt. Mình ngước nhìn lên trần nhà. Chẳng lẽ nó đến từ khe thông gió mới lắp khung nhựa trắng bóc kia? Có bao nhiêu con nhện đang rình rập và chờ đợi mình?

3. Vào khoảng thời gian mà hai mẹ con Mỹ – Việt đang phát sốt phát rét vì sợ nhện, không dám mở cửa xe hơi quá lâu vì sợ nhện bò vào, không dám để ngỏ cửa ra garage, mình đã quyết rằng một trong hai người phải mạnh mẽ lên. Mình nói với bà mẹ Mỹ thế này:

Think about it this way. That big, black, hairy spider is a pitiful creature. He wants your love as much as Sonya (the German Shepherd) does. He wants to be close to you, and probably will just stay silently by your side, but he doesn’t understand why you scream at him and try to murder him every time you see him. He is part of nature, he doesn’t know why you hate him with such a passion while you love nature. Still, he never stops trying to show you his affection even if it costs him his life.

Bà mẹ Mỹ của mình gật gù, cho rằng cách nghĩ này rất uyên thâm và vị tha. Còn mình thì thấy mình đúng là một tên lừa gạt và đạo đức giả có hạng, vì trong cùng ngày hôm đó mình đã hét toáng lên khi thấy một con nhện nhỏ trong phòng tắm.

Nature, you are scary as f***!!!!!!

Lúc này đây, mình lại nhớ về chuyện năm ấy. Lẽ nào những con nhện vô tội kia thật sự đến để tìm công lý vì mình là kẻ nhẫn tâm đã xuống tay không thương tiếc với giống loài nhỏ bé này? Nhưng nhện thì đã giết, nếu chúng lại xuất hiện, mình sẽ lại phải chiến đấu vì lẽ sống còn của chính mình. Oan oan tương báo, bao giờ mới dứt?

(còn tiếp)

Sống trong sợ hãi – Phần 1


* This is not based on a true story. It is a true story.

 1. Chẳng hiểu vì lẽ gì mà khi mình càng lớn, lá gan mình càng nhỏ đi.

Từ khi còn bé, mình đã rất sợ nhện. Đương nhiên mình cũng sợ gián rết các loại và côn trùng nói chung, nhưng nhện vẫn là đáng sợ nhất. Thậm chí khi viết bài này mình chỉ dám đăng ảnh mạng nhện chứ không dám đăng ảnh nhện. Đến lúc đi học Tiểu học, nói ra thì hơi xấu hổ nhưng mình học hành hết sức tử tế, tuyệt đối không thua một đứa con trai nào (chắc vì thế người ta mới bảo con gái thường học giỏi hơn con trai ở cấp I, cấp II). Đã thế mình cũng bướng, chả sợ ai. Một đám con trai rất nghịch (mình nhớ là chúng nó còn học rất kém nữa) liền đi bắt nhện về, gói vào túi nilon để đem đến lớp dọa mình (hừ, thế là hèn!). Đương nhiên là mình bị rượt quanh lớp mấy vòng, nhảy qua ghế, phi thân qua bàn. Nếu không kể đến vụ vì hớn hở chạy ra cửa sổ xem hai thầy trẻ ngồi lên đùi nhau mà bị trặc chân (hồi cấp II) thì chắc chỉ có điển tích này là mất thể diện nhất.

Nỗi sợ nhện của mình cứ thế lớn dần theo thời gian, thậm chí khi mình đi du học năm đầu tiên theo chương trình giao lưu văn hóa, bà mẹ Mỹ của mình – vốn là một người cực kỳ kiên cường, cũng sợ nhện, dẫn đến cả hai mẹ con mà gặp nhện là tá hỏa. Thời gian này mình cũng rất đề phòng với không gian mở như garage, nơi tối tăm bụi bặm như nhà kho, vân vân… Mình cũng đọc nhiều tài liệu về nhện để biết loại nào nguy hiểm chết người hoặc không chết người nhưng cũng … nhừ người. Tuy nhiên, nhện không lớn, không lông lá, và không độc đảm bảo vẫn làm mình chạy mất dép.

[IMG]

2. Mình mới chuyển vào một căn hộ rộng chừng tám mươi mét vuông từ tháng trước. Hết năm học đầu tiên ở Đại học, chuyện ở ký túc xá không còn là bắt buộc nên mình ra ở gần campus, vừa tiết kiệm chi phí ăn ở, vừa có không gian riêng. Bạn cùng nhà với mình đã về Việt Nam nghỉ hè nên hiện tại, mình sống một mình.

Khoảng một tuần sau khi chuyển đồ đạc vào nhà, mình giết hai con nhện. Cả hai đều chỉ to hơn đầu bút, một con lông lá xác định là bold jumper ở trong bếp, một con khác ở trong phòng mình (may mà phát hiện ra, phù!). Mình đã lên facebook viết một cái status khá epic, nửa đùa nửa thật là biết đâu họ hàng hang hốc loài nhện sẽ quay lại tìm mình trả thù.

“Living alone isn’t that easy after all” – I realized as I was panting and panically looking for a weapon not to fight, but to murder my lifelong enemies. Of course I have feared them for all the years I’ve lived, but had I run away from my own home again, I would have had nowhere to turn go and no one to turn to. I knew at that time, I had to face it. So I did what I did. I killed both of them, washed my hands, took a shower, and told myself to forget that they ever existed. But deep inside, I’m still scared that they might come back from the dead. Some say they can live up to twenty five years. And even if today I really killed the two, who knows when their offspring will come back to take revenge on me? (20120524).

Nào ngờ, những gì mình dự đoán đang trở thành sự thật. Chỉ một tuần sau đó, một con bọ màu xám không rõ tên, không phải gián nhưng to gần bằng ngón tay cái, đột ngột xuất hiện trong bồn rửa mặt ngay khi mình đang định đánh răng. Vì bồn rửa dốc và trơn, con bọ cứ bò vòng quanh. Mình hoảng hốt cầm lọ Raid hương chanh xịt tít mù. Khi mình thở dốc hạ vũ khí xuống, con bọ đã bị cuốn xuống ống thoát nước bồn rửa mặt, không để lại một dấu vết.

3. Năm ngày sau khi con bọ vô danh tính làm mình thất kinh, một thành viên thật sự của nhà nhện đã đến tìm mình, và lần này mình đã chiến đấu trong tình trạng…không mặc quần áo (hic!).

One of its kind had come back to get me. I knew this day would come, the ghost of my enemies will hunt me down. I expected this kind of midnight thriller, but I did not see it coming when I was naked (20120607).

Bà chị rất thích tự xưng anh hùng của mình vốn đã không thương cảm lại còn phán mấy câu xanh rờn:

It came to you naked. Of course you should fight back naked. That’s called fair-play.

Sự thật là ngay khi mình chuẩn bị bước vào bồn tắm, một con nhện đen sì, to bằng đồng xu đã nằm thù lù, có vẻ muốn tắm cùng. Mình hét lên một tiếng thất kinh, chộp lấy lọ Raid hương chanh (vâng, vẫn chính là thứ vũ khí duy nhất có thể cứu mình trong cơn hoạn nạn), xịt quên chết. Con nhện bò nhộn nhạo trong bồn tắm rồi lăn ra giãy đành đạch.

Đến lúc này, mình bắt đầu tự hỏi: nhện đến từ đâu? Con bọ lần trước xuất hiện trong bồn rửa mặt, lần này là nhện trong bồn tắm. Chẳng lẽ chúng đến từ ống thoát nước bồn tắm và bồn rửa, nơi hầu như luôn ẩm và còn có nước chảy?

(còn tiếp)

Nhàn cư vi bất thiện


Hè đến rồi mà mình vẫn đang mắc kẹt trên một xóm núi đìu hiu, đêm ngày chỉ biết ăn và ngủ, tinh thần thể dục thể thao cao chót vót như cây nấm mọc trong vườn sau cơn mưa rào. Nhàn cư vi bất thiện, mình quyết định sẽ đem những ý đồ (đen tối và hơi trong sáng) ra thực thi cho bằng hết.

Trước nhất là viết lách, mình đang đầu tư cho fic nào thì sẽ tiếp tục ra chương mới, dù mình lười đến đâu, hic hic hic.

Thứ hai là hý hoáy linh tinh, vì rất lười và luôn tìm cớ viết cái gì khác không phải fic, mình sẽ post bài trên wordpress đều đặn hơn. Facebook note thì quả thật không dám nhắc đến nữa, vì đáng lẽ ra có mấy phim mình phải review như đã hứa với lòng, mà thực trạng là mình vẫn bỏ dở. Suỵt, cái gì đã qua thì hãy cho qua, hehehe. Giờ trên wordpress, nơi mà ít người biết đến mình hơn, mình sẽ tự do viết lách. Chủ đề của một chuỗi bài tới sẽ là những người mình quen thuộc những cung Hoàng đạo khác nhau, câu chuyện và tính cách của họ.

Cái này mình phải nói trước: mình không phải người thích gossip, và cũng khá kém cỏi trong việc thể hiện con người mình lẫn bộc lộ cảm xúc của mình với người khác. Từ trước đến nay mình một phần coi đó là thế mạnh, vì giữ được những suy nghĩ của mình cho riêng mình là khá tốt. Tuy nhiên, mình đang cố gắng sống chân thật hết mức có thể, không phải vì trước đây mình giả dối gì, mà là vì mình muốn dũng cảm hơn, nói những điều thật thà mà mình từng e ngại sẽ làm tổn thương người khác. Bài post đầu tiên trong chuỗi bài về cung Hoàng đạo sẽ là phần còn lại của một câu chuyện, cái phần mà chỉ riêng mình còn chưa kể.

Định nói đến thứ ba, nhưng nhớ ra là mình quá lười để viết một cái post dài đến vậy. Câu chữ xin để dành cho bài post tiếp theo: Thiên Yết trong lòng tôi.

Thỉnh thoảng thù dai hù thiên hạ chơi


Mình chưa bao giờ là fan của mấy cái status đại chúng kiểu “tôi yêu bạn, viết tương tự lên tường 482748230573847 đứa nữa xem ngoài những đứa chửi bạn viết bậy bạ, có đứa nào yêu bạn không”. Đứa nào post lên wall mình thì mình like cái cho nó tao nhã, rồi điềm nhiên làm party pooper vì thứ nhất là mình ứ thích post linh tinh, thứ hai là mình đích thị Đại Lãn đất này.

Mình cũng chưa bao giờ là fan của mấy cái status gợi nhớ hồi ức xúc động, thế dưng mà phàm là bạn cũ, mình cũng hay nhiệt tình bày tỏ cảm xúc hoặc ném đá hội nghị chơi. Nhưng mà mấy cái status giống nhau kiểu này mà dân tình treo, tự nhiên làm bộ não không nhiều nếp nhăn của mình lăn tăn tí. Thế mới bảo trí nhớ (nếu có) của mình toàn tự nguyện hoạt động một cách vô bổ.

Thôi tự khổ thế dài rồi, kể luôn cho nó vuông. Mấy chuyện mình kể chỉ mang tính chất tả thực, tên người thì kệ miễn nêu ra. Lý do? Mình là đứa lạnh lùng con thạch sùng, trơ lì như cái bánh mì và khá vô tâm, nên những chuyện mình kể, đến giờ ứ làm mình buồn trên bất cứ phương diện nào nữa rồi. Nhưng một vài người thì có thể bị giật mình, muốn quên đi cho mà trí nhớ vô bổ của mình nó không chịu quên. Tốt nhất là kể cho vui, tên tuổi qué gì.

Đại thể, có một cái status mà nhiều người để, lời lẽ thế này:

Khi bạn đọc được status này (ngay cả khi chúng ta không thường nói chuyện). Hãy để lại comment về một kỷ niệm bất kỳ của bạn và tôi. Kỷ niệm đó có thể là bất cứ chuyện gì, dù tốt hay xấu. Sau khi commet nếu muốn hãy đặt stt này, và có thể bạn sẽ rất bất ngờ trước những gì người khác nhớ về bạn :”>

Người thứ nhất mình thấy để status này, bạn học cấp III, mình hí hửng kể mình bị cấu tím tay năm ngày. Hồi đấy mình với các bạn trẻ toàn là những người thích đùa. Comment kiểu vui cả làng vì là kỷ niệm đầu tiên muốn nhớ đến, chứ không phải là kỷ niệm duy nhất nhớ được. Thời gian sau này, khi gần như tất cả quay lưng với mình, mình dừng lưu giữ kỷ niệm với những người quen không có đủ can đảm hay lòng tốt để tránh-quay-phắt với mình.

Khi mình đọc được status này trên wall người thứ hai, mới nhớ ra bạn này học cùng năm năm cấp I, làm cán bộ hẳn hoi. Chẳng hiểu sao cấp I, II, mình chưa bao giờ ưa những đứa làm lớp trưởng lớp phó (cấp III còn chơi với chúng nó, nhưng đến cuối thì thế nào cũng có đứa mà tính nó mình không thể nào mê được). Quay lại với cái con này, nhầm, bạn này, đại thể là cấp I, bạn ý làm lớp trưởng, tính tình hách dịch tí, nhiều kỷ niệm buồn cười. Mình thì từ bé đến giờ không chịu khuất phục trước cường quyền, nên với bạn này cũng nhiều chuyện trẻ con. Định viết comment cho cái status của bạn này nhưng giờ hai đứa đã chục năm không gặp, đều đang du học, ở hai châu lục khác nhau, những kỷ niệm ít ỏi lại toàn là mối thâm thù thời tiểu học, nên mình lại thôi. Biết đâu khiếu hài hước của bạn kia chả giống mình, nghe giọng có vẻ như bạn ý hiền lành nhạy cảm hơn nhiều, khác hẳn hồi xưa. Viết ra biết đâu lại làm bạn ý buồn, làm mất hình tượng của bạn ý trước những người xung quanh bạn ý hiện giờ.

Người thứ ba viết cái status này là một đứa bạn học mình thật sự muốn comment cho bõ ghét, vì mình biết thừa ngày xưa nó thế nào thì bây giờ vẫn sẽ không khác là bao. Mình định viết thế này:

“Kỷ niệm mình nhớ nhất là thi học kỳ Sử, có hai câu nhưng mà bài tự luận dài ơi là dài, mấy đứa có phao cũng phải chép khổ ơi là khổ. Bạn ngồi phía trước mình, cắn bút vì không thuộc câu 1. Mình hơi shock vì trước nay bạn là một đứa đầu to mắt cận lại máy móc quá trớn, đứa nào cũng sợ, thế mà hôm đấy thi học kỳ bạn lại không thuộc lòng cả đề cương mới lạ chứ. Không sao, mình không kỳ thị bạn đâu vì mình còn chả nhớ câu 2. Thế là mình và bạn hợp tác ăn ý, mình cho bạn chép câu 1, bạn gà cho mình câu 2. Trả bài, bạn được 9 còn mình được 9.5 hay 9.75 gì đó chả nhớ, làm tròn lên 10. Bạn nổi cơn ghen ăn tức ở vì bài của mình hơn điểm, còn được cô dạy Sử cộng điểm vì chữ đẹp, trình bày dễ hiểu. Mình định bơ luôn cơn thịnh nộ của bạn vì đúng là ý trời cho mình được lên 10, nhưng mà bạn tức đến suýt khóc nên mình đành đưa bài cho bạn, muốn làm gì thì làm. Bạn mang hai bài thi ra cho cô dạy Sử, nằng nặc bắt cô phải trừ điểm mình cho đều vì các ý đều đủ như nhau. Rốt cuộc bài mình xuống 9, mình chẳng để bụng vì bị trừ đi một điểm, mình chỉ thấy thương hại bạn. Chênh nhau có nửa điểm, một điểm mà bạn phải vật lên vật xuống ăn vạ, hành cả mình lẫn giáo viên. Bạn không thuộc nửa bài mà vẫn được 9, lồng lộn lên để làm gì? Mình là mình chơi đẹp, không lấy điểm 10 cũng không sao, nhưng mình khuyên bạn HÃY ĐI LUYỆN CHỮ ĐI =)))))) Chữ bạn xấu bỏ cha =))))))))))”

Ấy là định viết thôi, chứ mình đã không viết. Viết ra chắc vài người sẽ nhớ ra và bật cười, vài người nhạy cảm sẽ cho rằng mình thù dai và ác ôn, có người sẽ chối đây đẩy và có người sẽ giảng giải cho mình rằng gian lận thi cử là không tốt. Nhớ ra những chuyện như thế mình cũng thấy buồn cười, mình có thù hằn gì nó đâu, chỉ là cứ nhớ ra là gật gù, a, cái con này, mình vừa ghét vừa thương nó ghê…

Cuối cùng, nhầm, chắc chưa phải cuối cùng (vì chắc vẫn sẽ còn nhiều người quen treo status ấy), là một con bé cán bộ khác. Trời sinh mình không chịu khuất phục cường quyền. Nói cách khác, mình chẳng bao giờ ưa được mấy đứa cán bộ lớp suốt ngày mách lẻo, bảo mình không được làm thế này thế khác. Không ưa nhưng cũng không để ý chúng nó nên mình chẳng đề phòng. Con bé viết cái status đòi nhắc đến kỷ niệm, thế là mình nhớ ra, ngày xưa nó làm tổ trưởng, nó với con thư ký lớp hè nhau gièm pha mình. Hai đứa nó nói với cô chủ nhiệm là mình thường xuyên nói xấu các thầy cô giáo sau lưng, việc mà sự thật là chính hai đứa nó chứ không phải mình làm. Cô chủ nhiệm hỏi con bé ngồi cạnh vốn ghét mình sẵn, con dở hơi này cứ thế gật đầu. Tai bay vạ gió, toshiba mày chứ.

Vụ ấy đã làm nên thời kỳ đen tối nhất trong bốn năm cấp II của mình. Đáng lẽ ra mình bị đình chỉ một ngày, nhưng mình biện hộ bằng mọi lý lẽ; bố mình, một người thầy, cũng đứng ra nói chuyện với cô chủ nhiệm để xác thực rằng mình không nói xấu sau lưng các thầy cô. Cô chủ nhiệm đành rút lại không đình chỉ mình trong sổ sách, nhưng trên lớp thì cả năm học vẫn nói cả bóng gió lẫn trực tiếp rằng mình mặt dày đi học từ những người mình “chê bai”. Chẹp, nhớ lại thì thời đi học của mình kịch tính thật, cũng có nhiều lần mình thất vọng với thầy cô vì thiên vị hoặc đối xử sai với học sinh. Lúc ấy thì mình thấy thất vọng vì cô không tin mình. Kể ra thì mình chẳng là cái đinh gì trong lớp, nhưng để kết tội một đứa học sinh, chỉ cần hai con bé bịa đặt với một con bé ghen ghét, thế là đủ nguyên đơn và nhân chứng, quá đơn giản. Lên cấp III, bị cáo Mình bị khép tội từ nhiều phía hơn, xời, vận mệnh cô đơn, nhưng chuyện này kể sau.

Túm giở lại, đứa thứ tư post cái status này gợi lại bao nhiêu hồi ức hắc ám, nỗi đau tinh thần của mình (nếu có) trải nhiều chương chưa hết. Nhưng mà thôi, mình chẳng comment cái status ấy, mặc dù nếu mình comment, cái comment của mình dễ lại trở thành cái comment thú vị nhất. Chuyện cũng cũ mà lại mang tính chất giật gân, nên thôi mình ém hàng, chẳng post comment làm gì.

Tạm kết, nhiều khi mình cũng hớn hở gợi lại hồi ức với dân tình lắm, nhưng rồi lại nhớ ra kỷ niệm mình nhớ nhất có khi lại là kỷ niệm những đứa nặc nô muốn quên. Có đứa mình vẫn ghét, có đứa mình chẳng quan tâm, nhưng mình chẳng thù hằn đứa nào, chỉ là gợi ra thì mình chợt nhớ đến thôi. Kỷ niệm đẹp xấu gì thì cũng đã là thời học sinh, nhớ có nó mà mình lì hơn bao nhiêu, mặt dày hơn bao nhiêu, yêu bản thân và tự tin hơn bao nhiêu, đến mức bây giờ mà có đứa nào ghen ghét hay hè nhau gièm pha về mình, mình cũng chả quan tâm. Chỉ ước gì mấy đứa nặc nô ngày xưa (hay thục nữ bây giờ) cũng lì ra tí, để mình nói được những lời muốn nói mà chẳng đứa nào ngại nhau. Hoặc có lẽ chẳng cứ gì những đứa có thâm thù, những đứa có tí xíu thù hay chẳng có hận thù gì, cũng chẳng dám nói thẳng nói thật nữa là…