A Very Fishy Life

DSC_0317 - Copy

1. When I was seventeen, my first breakup was a bit rough, mostly because I was stabbed in the back by a group of my so-called close friends. At that time, I overheard something that I hated to hear the most in my life: “She doesn’t know what she wants.”

It was hurtful then, and although it’s less hurtful to me now, I’m afraid they were right. The biggest problem in my life might be that I don’t know what I want. Or maybe, like what one of my friend suggested, deep down I know what I really really want, but I’m too afraid to fight for it. I don’t have the guts to face the trade-offs, when it comes down to career choices.

Other hurtful words that I hate to hear: “Why do you always have to make it hard for yourself?”

Well, I don’t. It just happens that way. In certain circumstances, it’s easier to do what’s not right, but it’s not right. I tend to think too much of the opportunity costs.

2. When I was in thirteen, other kids were crazy over online games, but six days a week at school, I was just dying to go home to see my fish and my turtle (I blame my mother for me being an odd child, she never let me have a dog).

And then there’s one day when I had just changed the water for the red platies, the wet glass bowl slipped out of my hand and broke, all the fish were jumping and gasping. I jumped on the floor barefooted among the broken pieces of glass, scooping the little fish and water in my hands and running to transfer them to a bigger tank. I made a few trips, but all the refugees survived the horrifying accident. My sister was a bit mad about the possibility of me getting hurt, she asked what I was thinking. I wasn’t. I did what I did without any thought, and that’s how I was able to sleep at night.

Afterwards, I was still wondering whether the fish would see me as their invincible savior or the cause of tragedy. Little did I know that they only had a memory of three seconds.

3. When I’m twenty-one, I realized that I could have the memory of a goldfish, given a certain amount of alcohol. This is not necessary a bad thing, because along with thinking more, I grew up and became less and less happy with myself, or with life at all.

The little fishy probably didn’t hold any grudge against me, because I was their food provider. The accident didn’t happen to them: it did not leave a trace in their tiny brains. They kept living without any mental scars, but they weren’t prepared for what might happen. Maybe what didn’t kill them didn’t make them stronger, but what for? They wouldn’t remember much anyway.

I don’t know exactly if the fish were happy about living without having to think too much, but I believe that they must have been. I could spend an incredibly long time sitting by the fish tank, watching the fish, and just the way they swam around calmed my mind. How could they not be happy when they make everything so simple?

I know that my life’s eventually a bumpy road, and I’m bound to get some bruises along the way, but it’d be great to wake up everyday feeling anew, instead of constantly asking myself questions I’m not ready to answer or thinking too much about the crossroad I’m at and where each path would lead to. For once, I just want to be a fish, living a scar-free fishy life.


Go your own way

Hey, remember the people we used to be, how we were each other’s best friend, how I promised to love you even if you would be jobless, when you thought I was the love of your life and you said you could see us starting a family together? It’s all over now. Life is hardly what we planned out. You surrounded yourself with the wrong crowd and became the man, whom, deep down, you couldn’t be proud of. I, too, also made mistakes that I would always regret. We were wounded together, we fought to keep this relationship, just not at the same time. 

Even though I might never be able to comprehend how you could hurt me in such a way, I’m done grieving, because it doesn’t do me any good. I was a wreck after our breakup, but I decided that there’s one thing I hate more than you hurting me: it’s me, hurting myself and being pitied by everyone. There was a time when I can’t fall asleep without crying until I was exhausted, but now my tears are dry. I can’t remember the last time I cried to sleep, although it wasn’t even that long ago. It’s just that I can’t keep feeling sorry for myself anymore. I also acknowledge that more than half of the people around me are being nice and taking my side not because they unconditionally love me, but I will not push them away and become a hermit crab.

It would be so much easier for me to hate you, and I know I have every reason to do so, but I can’t, because my heart isn’t designed to hate someone I used to love too much. It would be so much easier to forget you, but I can’t, because contrary to what everyone around me advises, I never thought loving you or anyone I’ve ever loved was a mistake. I know it’s easier for you to hate me, avoid me, hurt me, and forget me, because you are hurt too, even when you tried not to show it. And since it’s easier for you, you can go your own way. I’m bound to get bumped and bruised in my life anyway, because I know I can take all of this and grow stronger. I’ll love myself however I want to be loved, and I’ll care for people who care about me, without hurting anyone. I’ll find a way to sleep under the stars again. I’ll stop being the ghost of the bright-eyed girl I used to be. And I will never, ever become the kind of person I hate.

The Girl Who Can’t Say Goodbye, The Boy Who Can’t Leave


Moral of the story: Whoever broke up with Gary (Leessang) made him rich as hell. She was with him, and then they broke up, after that they got back together, and then broke up again. Gary wrote the four among the greatest hits in his music careers all when he went through those heartbreaks. This song was written when they broke up the second time.

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

We went anywhere in the world together in a $3000 used car
without worrying about a thing
Holding each other’s hand, making new memories in photos
Knowing one another’s thoughts in our sleepless nights
My dreams became your future
We were a pair of lovebirds chasing each other,
it was the love that I could never get enough of,
and you were the one I want to meet when I reborn
But when it comes to a thing called time,
we can’t win against our greed
The sounds of your tears when you are alone in the bathroom
And the suspicious gazes at me
As days go by, I think of us breaking up again

The sun is hot but your heart is frozen
Whose fault is this? But I love you baby
Everything else is the same but we changed
Whose fault is this? I still love you baby

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

I’m so busy that I feel guilty
I fill my wallet with money and make some time
Even though I don’t express my love,
when I have dinner and watch a movie with you
I hope you might feel better but
I continue to be in debt to my thoughts
As I walk and tease you
it’s all a played out game
Love is passing,
Love and heartbreak are somewhat the same to me
Although heartbreak takes love away.

The sun is hot but your heart is frozen
Whose fault is this? But I love you baby
Everything else is the same but we changed
Whose fault is this? I still love you baby

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

Love is passing,
Love and heartbreak are one and the same
Hearbreak takes love and goes away. (x2)

How nice would it be if love were something that could be earned?
(It’s all a dream of holding your hand)
How nice would it be if love were something to get just by wanting it?
(It’s all a dream but I can’t escape)

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

Are men caught in love because of their weakness?
Are men starved of love not worthy of it?
Are men that keep secrets bad men?
Why is it that love changes?

Hilariously inspiring

“How the hell is this inspiring?”, you may ask. Well, set aside the humor, we have to admit that it’s quite true or could be true. Or it’s just what you hope it turns out to be in the situation.

Breakfast at Tiffany’s

A priceless response. Respect.


Norwegian Wood

No matter how hard you try, you can never hate Midori. She’s just everything that girls wish to be.


Mean Girls

Kids, remember this.


Flower Boy Next Door

It seems like in at least two movies, Yoon Siyoon had a way of driving a girl crazy at first, and then confessed to her, and then declared war on his rivals in the most unexpectedly hilarious ways.


I Hear Your Voice

This is from Self-Defense 101: How not to get your ass kicked in school fights. Thanks for the tips, bro. Children, don’t try this at home. By the way, he’s a telepath so basically he knows the way around his opponents.

Park Soo Ha - I slipped and kicked into the air coincidentally but it worked

In a perfect universe

In a perfect universe, I’d be fine if:

This guy were my chef (Lee Sunkyun – Pasta);

This guy were my boss (Daniel Henney – Seducing Mr. Perfect);

This guy were my doctor (Joowon – Good Doctor);

joo-won_1374806269_af_org.jpg (540×540)

This guy happened to be the firefighter in my neighborhood (Go Soo – Love 911);

This mind-reading, baby-faced genius were my boyfriend (Lee Jongsuk – I Hear Your Voice);

If this dorky, adorable smartypants were my classmate (Park Yoochun – Sungkyunkwan’s Scandal)

If this guy were my mailman (Kim Jaejoong – Postman From Heaven)

If I were to grow up with this adorable puppy-faced guy (Seo Ingook – Reply to 1997);

This guy were my next-door neighbor (Kim Jihoon – Flower Boy Next Door);

This guy were my lawyer (Yoon Sanghyun – I Hear Your Voice):

and this guy were my secret admirer (Jung Woosung – Daisy).

Wait, I smell the problem here. Too much love interest, and my heart, which was known for its indecisiveness, would be torn apart. Could I just squeeze them all into one perfect guy? Arrrghh.

The Scientist

Tên bài này đơn giản là một bài hát của Coldplay mà dạo này em được gợi nhắc lại. Ngày xưa, không kể những bài hát có lời như thơ, giai điệu nặng trĩu, chủ đề liên quan đến cái chết và lời vĩnh biệt của Tohoshinki, thì chỉ có hai bài hát làm cho em rơi nước mắt mỗi khi nghe (mà đôi khi còn không hiểu tại sao). Một là Hero của Enrique Iglesias, và còn lại là The Scientist của Coldplay. Em cá là anh không biết điều đó. Hôm nay em nghe lại bản cover của bài này trong một bộ phim và đã khóc như mưa, chủ yếu là vì nhân vật trong phim đã đối mặt với những gì em chưa có đủ dũng cảm để làm.

Em sẽ gặp lại anh trong mười ngày nữa. Và mặc dù anh không bao giờ đọc những dòng này, em cũng không hy vọng anh sẽ tìm thấy cái góc nhỏ điên rồ trong đầu em, em vẫn phải viết ra để giải tỏa lòng mình, để chuẩn bị tâm lý cho bản thân, và để đối mặt với cái kết mà cả hai đang tránh né.

Em rời xa anh, chỉ vì cả hai thay đổi quá nhiều. Em đã từng chỉ có mỗi việc đi học một cách thoải mái, nấu ăn cho anh với tất cả tình yêu, cùng anh xem những series anh yêu thích và tự hứa với mình rằng sẽ không làm phiền anh với vấn đề của mình, mặc dù đôi khi em phát điên lên vì tính máy móc và ưa gọn gàng quá mức của em hoặc vì những chuyện ghen tuông linh tinh của anh. Và rồi em trở thành bù đầu học, đi làm như điên vì vấn đề tiền nong của gia đình, nấu cho anh vào cuối tuần trong khi trong tuần em ăn linh tinh những thứ lấy ra từ lò vi sóng và bỏ mặc anh với thói quen ăn vặt đêm khuya. Em tự hỏi vì sao anh không thể vì em mà quan tâm đến những gì em thích, những bài hát em thích nghe, những series em xem hàng tuần, hay chỉ đơn giản là lắng nghe khi em bắt đầu mở lòng với anh về những gì diễn ra với em. Có những khoảng thời gian, em quay mặt vào tường và khóc cho đến khi ngủ thiếp đi, vì đó là cách duy nhất để em có thể ngủ. Anh đã từng là người cố gắng làm những điều bất ngờ cho em, bịt mắt em khi hai đứa xem phim đến cảnh nhạy cảm, nấu ăn cho em, cùng em xem những bộ phim kinh dị mà anh không hề muốn xem, đem đến cho em cái máy sưởi duy nhất anh có khi em co ro trong phòng giữa mùa đông vì máy sưởi bị hỏng. Đã từng. Và bây giờ em khóc như mưa mỗi khi nhớ lại những điều ấy.

Khi anh ngừng cố gắng vì em, em có thể nhận ra. Em có thể nhận ra khi anh thà ra ngoài chơi với bạn còn hơn dành buổi tối cuối tuần duy nhất em có thể sẽ về nhà sớm để chờ em từ giờ này sang giờ khác và xem những bộ phim mà tất cả mọi người đã xem rồi. Khi anh mới cưa em, hai đứa ngồi trong thư viện học với nhau mỗi tối. Một năm vừa qua, em năn nỉ được anh vào thư viện với em một lần. Lần đầu tiên hẹn hò với anh, em không cảm động vì bản More than love vụng về của anh, em cảm động vì anh dành ra một tuần tìm kiếm bản nhạc trong bộ phim em yêu thích để chơi cho em nghe, điều mà anh không bao giờ lặp lại. Em nhận ra, khi anh ngồi trước màn hình, trông đợi em phải kể cho anh những chuyện thú vị của em trong lúc anh những làm việc khác, còn anh, với việc liên lạc và kể với em chuyện anh ăn những món giống hôm qua và hơi khác hôm kia, đã là hoàn thành trách nhiệm cố gắng khi xa nhau. Và còn nữa, em ngừng nhắc đến anh trên mạng vì em biết anh không muốn một số người biết đến em.

Áp lực và cảm giác bế tắc của em một phần là vì trong lòng em chứa đựng quá nhiều phẫn nộ, với bản thân mình, với những người mình từng yêu thương nhưng đã đổi thay một cách đáng sợ, với những gì mình đã từ bỏ và không đủ cao thượng để thôi tiếc nuối. Em cũng biết bản thân mình không ổn mỗi khi em có những thời điểm sụp đổ nhất định, nhưng những người bạn từng dành thời gian lắng nghe em dần dần đã không còn thời gian, hoặc đã rời xa em. Em không có thời gian cho việc tư vấn tâm lý, và em sơ người ta sẽ thầm cười em khi mà có những người đã từng trải qua nhiều điều đáng sợ hơn mà vẫn sống tốt mỗi ngày. Mỗi khi em cố gắng tâm sự với anh, em quá hiểu thái độ bên trong là gì. Phản ứng của anh là điều em hay gọi bằng Trả-lời-cụt-lủn-để-kết-thúc-chủ-đề-để-tránh-mất-vui. Em không tìm người yêu em điên cuồng, cũng không tìm người chỉ muốn làm em vui, bởi những người như thế em đã gặp, thậm chí gặp nhiều, nhưng em không yêu họ. Em cần người không phán xét em, không xấu hổ vì em, không bỏ cuộc vì em, và không trốn tránh khi em cần một người lắng nghe. Em đoán anh không biết những kỷ niệm vẫn làm em đau buồn suốt mười năm nay. Em đoán anh không biết tên những người bạn thân nhất mà em muốn ở bên họ cho đến khi em và họ trở thành những bà già. Em đoán anh không biết tên người em thần tượng từ hồi thiếu nữ. Em đoán anh không biết những người em căm ghét nhất trong cuộc đời mình. Và em đoán chắc anh không biết vì sao một người chưa từng được nuôi chó ở nhà như em lại yêu thích chó đến thế.

Có thể anh không nhận ra, nhưng mỗi khi anh, hoặc em, hoặc cả hai nói lời xin lỗi, đó là vì một trong hai, hoặc cả hai, đã quá mệt mỏi vì cãi nhau. Chẳng khi nào lời xin lỗi đó là vì một vấn đề được nhìn nhận và giải quyết hoặc một trong hai bên quyết định thay đổi bản thân. Anh gọi đó là chín chắn khi xuống nước để giữ gìn một mối tình, còn em gọi đó là hèn nhát. Suốt cuộc đời này em đã chịu oan ức vì những người không biết nhận sai, hoặc biết mình sai nhưng không có gan thừa nhận mà chỉ biết đánh lạc hướng hoặc trách móc người khác. Điều cuối cùng em muốn là yêu một người như thế.

Mười ngày nữa, em hy vọng có thể dốc hết những điều này ra với anh. Cảm giác của em giống như trong phim One Day, khi mà Emma ôm Dexter và nói “I love you, Dex. I just don’t like you anymore.” Em đoán anh chưa xem phim này. Cảm giác của em, giống như  cảm giác khi anh nằm trên cái giường quá nhỏ của em, đôi chân dài của anh thò ra mép giường, khi dù anh muốn ở gần em, mỗi ngày thức dậy anh thấy đau đớn khắp người. Cách em yêu anh cũng vượt ra khỏi những ảo tưởng nhỏ bé lúc ban đầu. Em đã hy vọng quá nhiều, đòi hỏi quá nhiều. Con người ta không thể lựa chọn người mình yêu, nhưng hoàn toàn có thể lựa chọn người mình thích. Và dù em yêu anh đến mấy, em không thích con người anh hiện giờ. Có thể anh không phải là kẻ ích kỷ duy nhất ở hiện tại, nhưng dù là lỗi của ai, chúng ta không yêu nhau nhiều như chúng ta tưởng. Chúng ta không vị tha như chúng ta nghĩ. Chúng ta không mạnh mẽ như mường tượng. Chúng ta không thành thật như chúng ta có thể. Và chúng ta có lẽ sẽ không đủ dũng cảm để thay đổi vì nhau.

September 1 Birthday Astrology

Time to share some craps that’s actually correct about myself. This article is written by Jill Philips. Find out more about your birthday astrology at http://tlc.howstuffworks.com/family/birthday-astrology-guide.htm.

Virgos born on September 1 have a practical approach to life. They take great pride in their ability to organize their activities, and although they keep up a steady pace with every project, they never hurry. They have the same philosophical approach when it comes to life: “Do your best and leave the rest.”

Friends and Lovers

The attitude of people born on September 1 seems to be that no one can ever have too many friends. September 1 individuals treat everyone like family. They wait patiently for romance, unwilling to walk down the aisle until they are convinced it’s true love.

Children and Family

People born on this date see themselves as a continuation in a long line of tradition. Even if they have differences with their parents, they have respect for them. As parents, they put their whole heart into the job. They’re more likely to forgive a child’s mistake than to scold the youngster.


September 1 natives are cautious about their health. Though generally robust, they can never believe everything is right. They are moderate in all things. Sleep is critical because of their high-strung nature. They have a hard time relaxing, which can lead to sleep disorders.

Career and Finances

September 1 men and women are witty and articulate and could easily make their living with words. They don’t seek the spotlight, but they aren’t averse to it. They have a talent for taking a small amount of money and making it grow.

Dreams and Goals

September 1 natives have modest goals. They will never sacrifice their own security or that of their loved ones to try something wild. The key to understanding September 1 people is to realize that they do the best they can, every day, without exception.

Virgo Information for September 1

You should avoid: Overwork, being too serious, solitude

Great. Overwork, being too serious, solitude. I have all that shit.