Những người đã xa


60607_624819694199264_592937147_n

 

Mùa hè là lúc trong hiện tại bạn sống trong sợ hãi, nơm nớp sợ bị sát hại bởi nhện, muỗi, và những kẻ thì không đội trời chung khác. Là lúc trong quá khứ bạn từng cãi nhau với người yêu vì hai người xa nhau và quá bất an. Là lúc trong quá khứ xa hơn bạn từng đạp xe trên những ngõ phố thân thuộc và tưởng như đang lần lại kỷ niệm. Là lúc trong một quá khứ xa hơn nữa, bạn chạy dưới mưa bên cạnh một chàng trai giống như trong phim Cổ Điển, bạn ngả đầu vào vai người ngồi cạnh trên một chuyến tàu đêm, và bạn cảm giác như yêu lần đầu.

Có những điều tôi chưa kể với Song Tử – người tôi yêu bây giờ,  là mối tình đầu của tôi, Thiên Bình, đã biệt tăm tung tích. Tất nhiên là sau khi chia tay, không có nhiều người còn giữ liên lạc với người yêu cũ, nhưng Thiên Bình đối với tôi là mối tình trong sáng thời học sinh, tôi nghĩ mình đủ can đảm để tìm kiếm Thiên Bình như tìm kiếm một người bạn cũ, cho dù trước đây cậu và đám con gái cùng lớp đã làm tôi đau khổ đến thế nào. Thế mà trước khi tôi đủ mạnh mẽ và trưởng thành để làm thế, Thiên Bình đã biệt tăm tung tích. Không ai biết sau khi chúng tôi chia tay cậu có phải lòng ai khác, không ai biết cậu  có đỗ đại học không, hay đã chuyển nhà đi đâu. Facebook Thiên Bình lập ra chỉ để đọc những note của tôi từ cái thời tôi rung cảm trước cậu, suốt mấy năm nay không có động tĩnh gì. Bạn bè cùng lớp tôi thỉnh thoảng tag Thiên Bình vào những tấm ảnh chụp chung hồi cấp ba, thỉnh thoảng họ post trên tường Thiên Bình, van xin Thiên Bình sống khôn chết thiêng, có ở đâu thì cho họ biết cho yên lòng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ gọi cho số cũ của Thiên Bình, nhưng chính bản thân tôi còn không giữ nguyên số điện thoại cũ, vả lại, chắc hẳn bao nhiêu người tìm kiếm Thiên Bình cũng đã làm điều tương tự. Đến nay Thiên Bình vẫn như thể bốc hơi khỏi mặt đất. Vài năm trước, những đầu ngón tay tôi còn lạnh ngắt khi  tôi nghĩ đến sự mất tích của Thiên Bình, và rồi tôi cũng như những người từng biết cậu cứ  thế tiếp tục với cuộc sống của riêng mình. Chúng tôi chỉ thỉnh thoảng băn khoăn rốt cuộc Thiên Bình đã đi đâu, và mong cậu được bình an.

Trong khi mối tình đầu của tôi biến mất như thế, Nhân Mã và tôi biết chúng tôi không bao giờ có thể thành đôi. Chúng tôi thi thoảng vẫn dõi theo nhau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Có một khoảng thời gian sau khi Nhân Mã và Thiên Yết chia tay, tôi không hề muốn nhân cơ hội đó mà quay lại với Nhân Mã, vì tôi biết cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành và đã thay đổi quá nhiều. Chúng tôi cũng có thể trách rằng tình yêu cần “timing” (thời điểm), và “timing never seems right”, chúng tôi không bao giờ tìm được nhau đúng lúc. Có lúc tôi chỉ muốn hai chúng tôi là bạn, khi thì tôi mang mặc cảm yếu đuối khi mới chia tay Thiên Bình và mang tiếng phản bội, khi thì tôi sợ làm tổn thương Thiên Yết, khi thì Thiên Bình vẫn mất tích, khi thì Nhân Mã và Thiên Yết là một đôi, khi thì tôi đã yêu người khác, và giờ là vì chúng tôi đã rất khác so với cái thời cùng chạy bên nhau dưới cơn mưa đêm mùa hạ. Tất cả những gì tôi bây giờ, hệt như lúc ban đầu, là làm một người bạn của Nhân Mã. Điều đó hẳn không dễ dàng khi mà quá khứ đã chứng minh rằng mỗi khi Nhân Mã đến quá gần, Nhân Mã sẽ phải lòng tôi; và khi mà sâu thẳm trong lòng tôi luôn yêu thương người đã kéo tay mình lại khi tôi nghĩ đến cái chết, chúng tôi sẽ lại vướng vào vòng tròn đuổi bắt xưa cũ. Nhân Mã cũng giống như tôi, có lẽ anh cũng hiểu và cả hai đều muốn tránh điều đó. Chúng tôi như nam châm cùng cực, càng ép vào lại càng đẩy ra xa, càng theo đuổi thì người kia càng xa rời khỏi mình.

Đến một ngày kia, lướt qua nhau như người xa lạ…

1326711674-chiatay-tygt-eva1

Tôi đã từng co ro sợ sệt đến á khẩu khi nghĩ rằng đám người mình căm ghét vô tình đi qua cuộc đời mình lần nữa, dù rốt cuộc tôi chỉ là nhận nhầm người. Tôi từng tưởng tượng nhiều năm sau tôi có thể cười dịu dàng với Thiên Bình và bảo cậu từng là mối tình đầu của tôi, hay là nói về những kỷ niệm vô hại với Nhân Mã. Nhưng theo dòng thời gian trôi, khoảng cách giữa tôi với Nhân Mã hay sự mất tích của Thiên Bình càng trở nên nghiệt ngã, bất thường, và những cái cớ người ta thường dùng đều trở thành không đủ.

Những điều ấy làm cho tôi sợ hãi khi nhân ra có thể một ngày Song Tử cũng sẽ lướt qua tôi như người xa lạ. Khi anh ngủ say, tôi khẽ khàng áp bàn tay ấm nóng của anh vào má mình…

Người ta thường nghĩ rằng khi họ dần phải lòng một ai, họ tình cờ gặp người đó nhiều hơn bình thường, thế rồi họ nghĩ đó hẳn là số phận. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, nhưng giờ tôi đã nhận ra sự thật kém lãng mạn hơn nhiều. Trong thế gian nhỏ bé này, nếu có thể, bạn vẫn gặp những người đó, nhưng bạn và họ bỏ qua nhau. Lạc mất nhau. Bạn quay đầu lại và nheo mắt, nhưng không nhận ra họ lẫn trong đám đông. Họ lặng lẽ nhìn theo cô gái họ đã từng yêu tha thiết, đang nắm tay một chàng trai khác trên phố. Bạn bước lên một chuyến xe buýt và ngủ quên ở ghế cuối xe, trong lúc họ đang níu lấy tay vịn và bị xô đẩy qua lại trên chuyến xe chật cứng. Bạn lang thang trên những con phố cũ, trong lúc họ cũng đang nhớ bạn, vòng qua ngõ nhà bạn và đứng đó một lúc lâu. Bạn đón hạt mưa rơi trong lòng bàn tay, trong lúc người ta xòe ô che cho một cô gái khác. So với việc không bao giờ gặp lại nhau nữa, những điều này buồn hơn hay là lãng mạn hơn?

Advertisements

Thỉnh thoảng thù dai hù thiên hạ chơi


Mình chưa bao giờ là fan của mấy cái status đại chúng kiểu “tôi yêu bạn, viết tương tự lên tường 482748230573847 đứa nữa xem ngoài những đứa chửi bạn viết bậy bạ, có đứa nào yêu bạn không”. Đứa nào post lên wall mình thì mình like cái cho nó tao nhã, rồi điềm nhiên làm party pooper vì thứ nhất là mình ứ thích post linh tinh, thứ hai là mình đích thị Đại Lãn đất này.

Mình cũng chưa bao giờ là fan của mấy cái status gợi nhớ hồi ức xúc động, thế dưng mà phàm là bạn cũ, mình cũng hay nhiệt tình bày tỏ cảm xúc hoặc ném đá hội nghị chơi. Nhưng mà mấy cái status giống nhau kiểu này mà dân tình treo, tự nhiên làm bộ não không nhiều nếp nhăn của mình lăn tăn tí. Thế mới bảo trí nhớ (nếu có) của mình toàn tự nguyện hoạt động một cách vô bổ.

Thôi tự khổ thế dài rồi, kể luôn cho nó vuông. Mấy chuyện mình kể chỉ mang tính chất tả thực, tên người thì kệ miễn nêu ra. Lý do? Mình là đứa lạnh lùng con thạch sùng, trơ lì như cái bánh mì và khá vô tâm, nên những chuyện mình kể, đến giờ ứ làm mình buồn trên bất cứ phương diện nào nữa rồi. Nhưng một vài người thì có thể bị giật mình, muốn quên đi cho mà trí nhớ vô bổ của mình nó không chịu quên. Tốt nhất là kể cho vui, tên tuổi qué gì.

Đại thể, có một cái status mà nhiều người để, lời lẽ thế này:

Khi bạn đọc được status này (ngay cả khi chúng ta không thường nói chuyện). Hãy để lại comment về một kỷ niệm bất kỳ của bạn và tôi. Kỷ niệm đó có thể là bất cứ chuyện gì, dù tốt hay xấu. Sau khi commet nếu muốn hãy đặt stt này, và có thể bạn sẽ rất bất ngờ trước những gì người khác nhớ về bạn :”>

Người thứ nhất mình thấy để status này, bạn học cấp III, mình hí hửng kể mình bị cấu tím tay năm ngày. Hồi đấy mình với các bạn trẻ toàn là những người thích đùa. Comment kiểu vui cả làng vì là kỷ niệm đầu tiên muốn nhớ đến, chứ không phải là kỷ niệm duy nhất nhớ được. Thời gian sau này, khi gần như tất cả quay lưng với mình, mình dừng lưu giữ kỷ niệm với những người quen không có đủ can đảm hay lòng tốt để tránh-quay-phắt với mình.

Khi mình đọc được status này trên wall người thứ hai, mới nhớ ra bạn này học cùng năm năm cấp I, làm cán bộ hẳn hoi. Chẳng hiểu sao cấp I, II, mình chưa bao giờ ưa những đứa làm lớp trưởng lớp phó (cấp III còn chơi với chúng nó, nhưng đến cuối thì thế nào cũng có đứa mà tính nó mình không thể nào mê được). Quay lại với cái con này, nhầm, bạn này, đại thể là cấp I, bạn ý làm lớp trưởng, tính tình hách dịch tí, nhiều kỷ niệm buồn cười. Mình thì từ bé đến giờ không chịu khuất phục trước cường quyền, nên với bạn này cũng nhiều chuyện trẻ con. Định viết comment cho cái status của bạn này nhưng giờ hai đứa đã chục năm không gặp, đều đang du học, ở hai châu lục khác nhau, những kỷ niệm ít ỏi lại toàn là mối thâm thù thời tiểu học, nên mình lại thôi. Biết đâu khiếu hài hước của bạn kia chả giống mình, nghe giọng có vẻ như bạn ý hiền lành nhạy cảm hơn nhiều, khác hẳn hồi xưa. Viết ra biết đâu lại làm bạn ý buồn, làm mất hình tượng của bạn ý trước những người xung quanh bạn ý hiện giờ.

Người thứ ba viết cái status này là một đứa bạn học mình thật sự muốn comment cho bõ ghét, vì mình biết thừa ngày xưa nó thế nào thì bây giờ vẫn sẽ không khác là bao. Mình định viết thế này:

“Kỷ niệm mình nhớ nhất là thi học kỳ Sử, có hai câu nhưng mà bài tự luận dài ơi là dài, mấy đứa có phao cũng phải chép khổ ơi là khổ. Bạn ngồi phía trước mình, cắn bút vì không thuộc câu 1. Mình hơi shock vì trước nay bạn là một đứa đầu to mắt cận lại máy móc quá trớn, đứa nào cũng sợ, thế mà hôm đấy thi học kỳ bạn lại không thuộc lòng cả đề cương mới lạ chứ. Không sao, mình không kỳ thị bạn đâu vì mình còn chả nhớ câu 2. Thế là mình và bạn hợp tác ăn ý, mình cho bạn chép câu 1, bạn gà cho mình câu 2. Trả bài, bạn được 9 còn mình được 9.5 hay 9.75 gì đó chả nhớ, làm tròn lên 10. Bạn nổi cơn ghen ăn tức ở vì bài của mình hơn điểm, còn được cô dạy Sử cộng điểm vì chữ đẹp, trình bày dễ hiểu. Mình định bơ luôn cơn thịnh nộ của bạn vì đúng là ý trời cho mình được lên 10, nhưng mà bạn tức đến suýt khóc nên mình đành đưa bài cho bạn, muốn làm gì thì làm. Bạn mang hai bài thi ra cho cô dạy Sử, nằng nặc bắt cô phải trừ điểm mình cho đều vì các ý đều đủ như nhau. Rốt cuộc bài mình xuống 9, mình chẳng để bụng vì bị trừ đi một điểm, mình chỉ thấy thương hại bạn. Chênh nhau có nửa điểm, một điểm mà bạn phải vật lên vật xuống ăn vạ, hành cả mình lẫn giáo viên. Bạn không thuộc nửa bài mà vẫn được 9, lồng lộn lên để làm gì? Mình là mình chơi đẹp, không lấy điểm 10 cũng không sao, nhưng mình khuyên bạn HÃY ĐI LUYỆN CHỮ ĐI =)))))) Chữ bạn xấu bỏ cha =))))))))))”

Ấy là định viết thôi, chứ mình đã không viết. Viết ra chắc vài người sẽ nhớ ra và bật cười, vài người nhạy cảm sẽ cho rằng mình thù dai và ác ôn, có người sẽ chối đây đẩy và có người sẽ giảng giải cho mình rằng gian lận thi cử là không tốt. Nhớ ra những chuyện như thế mình cũng thấy buồn cười, mình có thù hằn gì nó đâu, chỉ là cứ nhớ ra là gật gù, a, cái con này, mình vừa ghét vừa thương nó ghê…

Cuối cùng, nhầm, chắc chưa phải cuối cùng (vì chắc vẫn sẽ còn nhiều người quen treo status ấy), là một con bé cán bộ khác. Trời sinh mình không chịu khuất phục cường quyền. Nói cách khác, mình chẳng bao giờ ưa được mấy đứa cán bộ lớp suốt ngày mách lẻo, bảo mình không được làm thế này thế khác. Không ưa nhưng cũng không để ý chúng nó nên mình chẳng đề phòng. Con bé viết cái status đòi nhắc đến kỷ niệm, thế là mình nhớ ra, ngày xưa nó làm tổ trưởng, nó với con thư ký lớp hè nhau gièm pha mình. Hai đứa nó nói với cô chủ nhiệm là mình thường xuyên nói xấu các thầy cô giáo sau lưng, việc mà sự thật là chính hai đứa nó chứ không phải mình làm. Cô chủ nhiệm hỏi con bé ngồi cạnh vốn ghét mình sẵn, con dở hơi này cứ thế gật đầu. Tai bay vạ gió, toshiba mày chứ.

Vụ ấy đã làm nên thời kỳ đen tối nhất trong bốn năm cấp II của mình. Đáng lẽ ra mình bị đình chỉ một ngày, nhưng mình biện hộ bằng mọi lý lẽ; bố mình, một người thầy, cũng đứng ra nói chuyện với cô chủ nhiệm để xác thực rằng mình không nói xấu sau lưng các thầy cô. Cô chủ nhiệm đành rút lại không đình chỉ mình trong sổ sách, nhưng trên lớp thì cả năm học vẫn nói cả bóng gió lẫn trực tiếp rằng mình mặt dày đi học từ những người mình “chê bai”. Chẹp, nhớ lại thì thời đi học của mình kịch tính thật, cũng có nhiều lần mình thất vọng với thầy cô vì thiên vị hoặc đối xử sai với học sinh. Lúc ấy thì mình thấy thất vọng vì cô không tin mình. Kể ra thì mình chẳng là cái đinh gì trong lớp, nhưng để kết tội một đứa học sinh, chỉ cần hai con bé bịa đặt với một con bé ghen ghét, thế là đủ nguyên đơn và nhân chứng, quá đơn giản. Lên cấp III, bị cáo Mình bị khép tội từ nhiều phía hơn, xời, vận mệnh cô đơn, nhưng chuyện này kể sau.

Túm giở lại, đứa thứ tư post cái status này gợi lại bao nhiêu hồi ức hắc ám, nỗi đau tinh thần của mình (nếu có) trải nhiều chương chưa hết. Nhưng mà thôi, mình chẳng comment cái status ấy, mặc dù nếu mình comment, cái comment của mình dễ lại trở thành cái comment thú vị nhất. Chuyện cũng cũ mà lại mang tính chất giật gân, nên thôi mình ém hàng, chẳng post comment làm gì.

Tạm kết, nhiều khi mình cũng hớn hở gợi lại hồi ức với dân tình lắm, nhưng rồi lại nhớ ra kỷ niệm mình nhớ nhất có khi lại là kỷ niệm những đứa nặc nô muốn quên. Có đứa mình vẫn ghét, có đứa mình chẳng quan tâm, nhưng mình chẳng thù hằn đứa nào, chỉ là gợi ra thì mình chợt nhớ đến thôi. Kỷ niệm đẹp xấu gì thì cũng đã là thời học sinh, nhớ có nó mà mình lì hơn bao nhiêu, mặt dày hơn bao nhiêu, yêu bản thân và tự tin hơn bao nhiêu, đến mức bây giờ mà có đứa nào ghen ghét hay hè nhau gièm pha về mình, mình cũng chả quan tâm. Chỉ ước gì mấy đứa nặc nô ngày xưa (hay thục nữ bây giờ) cũng lì ra tí, để mình nói được những lời muốn nói mà chẳng đứa nào ngại nhau. Hoặc có lẽ chẳng cứ gì những đứa có thâm thù, những đứa có tí xíu thù hay chẳng có hận thù gì, cũng chẳng dám nói thẳng nói thật nữa là…

Sputnik Sweetheart | Người tình Sputnik


Một số đoạn yêu thích từ cuốn Người tình Sputnik của Haruki Murakami:

“Và khi ấy tôi hiểu ra. Hiểu rằng chúng tôi là những người bạn đồng hành tuyệt vời, nhưng rốt cuộc chỉ là hai khối kim loại đơn độc bay theo quỹ đạo riêng của mình. Trông xa chúng như những ngôi sao băng đẹp đẽ, nhưng thực tế chúng chẳng là gì ngoài những nhà tù, nơi mỗi người chúng tôi bị nhốt đơn độc, đi đến nơi vô định. Khi quỹ đạo hai vệ tinh của chúng tôi ngẫy nhiên ngang qua nhau thì chúng tôi có thể ở cùng nhau. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc hết sức ngắn ngủi mà thôi. Sang khoảnh khắc sau chúng tôi lại rơi vào sự đơn độc tuyệt đối. Cho đến khi chúng tôi cháy bùng lên và trở thành hư vô” (Murakami 158).

 Mỗi người chúng ta được số phận ban cho một điều đặc biệt trong đời. Giống như một ngọn lửa nhỏ. Những người may mắn, thận trọng thì biết cách giữ gìn nó, khơi nó thành đống lửa to và lấy nó làm bó đuốc soi đường cho mình. Nhưng một khi để ngọn lửa tắt thì sẽ không bao giờ có lại được nữa (Murakami 239).

Tôi nhắm mắt, lắng nghe các thế hệ Sputnik đời sau cho đến tận bây giờ vẫn đang bay quanh Trái đất và chỉ có trọng lực là mối liên hệ duy nhất với hành tinh này. Những linh hồn đơn độc bằng kim loại bay trong bóng tối vũ trụ không có gì ngăn trở, chúng gặp nhau, lướt qua nhau và rẽ theo các hướng khác nhau, không bao giờ gặp lại. Không một lời trao đổi. Không một lời hứa hẹn (Murakami 242).

Cô độc là cảm giác như khi đứng ở cửa một con sông lớn vào một chiều mưa, nhìn dòng nước trôi ra biển (Murakami 263).

Vậy đó chính là cách sống của chúng ta. Bất kể sự mất mát tàn khốc và sâu sắc đến thế nào, bất kể những thứ bị cướp khỏi chúng ta – những thứ bị giật khỏi tay chúng ta – quan trọng đến thế nào, ngay cả khi chúng ta đã hoàn toàn thay đổi tới mức chỉ còn là một lớp da của chính mình trước đây, chúng ta vẫn tiếp tục sống cuộc sống của mình theo cách này, trong im lặng. Chúng ta kéo lại gần hết mức khoảng thời gian được dành cho chúng ta, rồi rời xa nó khi nó lùi lại phía sau. Cứ lặp đi lặp lại hàng ngày tới mức điêu luyện cái động tác liên tục đó. Để lại đằng sau một cảm giác trống rỗng vô biên (Murakami 277).

Có lẽ ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi. Hay ít ra là có một nơi yên tĩnh, ở đó mọi vật có thể biến mất khi hòa lẫn vào nhau thành một hình thú đơn lẻ, chồng chéo. Và khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi nhắm mắt cố nhớ lại xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua (Murakami 278).

Như vậy là cả hai chúng tôi cùng nhìn mảnh trăng này, cùng ở trong thế giới này. Chúng tôi nối với thực tại bằng cùng một sợi chỉ. Bây giờ tôi chỉ việc lặng lẽ kéo sợi chỉ đó về phía mình (Murakami 282).