Viết cho ngày tuyết tan


Photo07781. Mùa đông đầu tiên trên đất Mỹ, mình dành nhiều thời gian lang thang trong rừng và đi bộ dọc dòng sông băng giá, khám phá những chiếc xe hơi từ đầu thế kỷ trước đã rỉ sắt trên núi cùng ngôi nhà bỏ hoang với những dòng chữ nghuệch ngạc đề ngày tháng cách đây đã năm sáu chục năm.

 Mùa đông thứ hai, tuyết không rơi cho đến đến hết học kỳ mùa thu. Mùa đông ẩm ướt, con đường về nhà là từ thư viện về Ryle lúc nào cũng lấp loáng mờ ảo trong ánh đèn đường.

 Mùa đông thứ ba, trời trở lạnh từ tháng Chín và vẫn cứ rét đến tận tháng Năm. Mùa đông dài đằng đẵng, con đường đến trường cũng dài hơn. Chỉ có đêm là ngắn. Mình đi làm trong đêm mùa đông trắng xóa, có những quãng đường tuyết ngập đến tận đầu gối, những làn hơi trắng phả ra từng theo nhịp thở. Trở về nhà là lúc trời tờ mờ sáng, tiếng chim hót bắt đầu râm ran.

Mùa đông thứ tư, dấu hiệu chảy máu cam thường xuyên chứng tỏ mao mạch của mình nhạy cảm hơn với sự thay đổi nhiệt độ, đồng thời báo hiệu rằng tuổi tác không cho phép mình lạm dụng khả năng chịu đựng của bản thân nữa. Mình đành thôi trực đêm, nhưng vẫn túc trực ở thư viện, vừa để học, vừa để tiết kiệm chi phí sưởi ấm ở nhà.

  2. Dựa vào thống kê từ các năm trước, mùa đông nào mình cũng đã trải qua ít nhất một buổi sáng khăn áo cẩn thận rồi lao đầu ra cửa, để rồi trong bán kính 10 mét từ cửa nhà, mình giẫm lên băng và trượt ngã dập mông. Số người chứng kiến dao động từ 1 đến 10. Mức độ xấu hổ vượt mức 9000.

 Như trông đợi một lời sấm truyền, kể từ khi tuyết rơi, mình vẫn tự hỏi mùa đông năm nay, ngày nào sẽ là ngày mình trượt ngã. Ai sẽ chứng kiến. Liệu mình có mặt dày hơn, đứng lên, hất tóc và bước đi như không có gì, hay là sẽ lăn từ từ vào nhà.

  3. Hôm trước mình đọc được câu “Time is hard for dreamers”, thấy thật là đúng với bản thân. Ngồi học trong thư viện mà ngồi bên cạnh cửa sổ nên mặc nguyên áo khoác mà vẫn rét run cầm cập, mình vừa hơ tay trên máy sưởi, vừa bảo với “người cùng khổ” rằng ước gì có một anh Pháp đẹp trai đến bảo anh biết em học giỏi tiếng Pháp, thôi hãy bỏ ngành học để quay lại với tiếng Pháp đi. Không thì…sang Pháp với anh luôn. Người cùng khổ chẳng biết có để ý hay không, nhưng xem chừng cũng tuyệt vọng không kém về bài vở.

 4. Mùa đông đầu tiên, ước rằng mình sẽ không bị lãng quên.

 Mùa đông thứ hai, ước rằng mình thoát khỏi cái chốn lạnh lẽo này.

 Mùa đông thứ ba, ước rằng có thể ngủ nhiều hơn một chút.

 Mùa đông thứ tư, ước muốn quá nhiều. Vừa không muốn bị lãng quên, vừa sợ nỗi cô đơn, vừa mong có thể ngủ thật nhiều, cho đến khi thức dậy và thấy mình trẻ lại.

Chuyện vụn vặt ngày trở lại


1. Bà ngoại và dì khen lông mi mình dài, hỏi có phải mình dùng mi giả không. Từ bấy đến nay mình có bao giờ biết gắn mi giả đâu hehe.

2. Mẹ mình bảo, con đừng chuốt mascara thì mọi người sẽ càng thấy lông mi dài tự nhiên. Dùng mascara mọi người tưởng gắn mi giả. Mình nghĩ, ta sợ gì ai nghĩ gì =)).

3. Phàm là những người có lông mi dài, bất kể con trai hay con gái, đều rất nội tâm và thường là hay khóc. Mình thì ngại đeo kính, không phải vì sợ trông giống lưu manh giả danh trí thức, mà là vì lông mi cứ chạm vào kính mờ hết mắt kính +___+.

4. Một ngày nọ mẹ mình hỏi mình có nói chuyện với anh A con bác B bạn mẹ không. Mình bảo hem, tại lúc sang chơi có các mẹ ngồi cạnh nên anh A với mình phải ngoan ngoãn trao đổi thông tin liên lạc theo lệnh của hai đấng tối cao, chứ ngoài ra có điểm gì chung đâu mà nói chuyện. Mẹ định hỏi tại sao không nói chuyện trao đổi thư từ với anh A học hỏi kinh nghiệm, may mà Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái bênh mình, do hắn cũng đã có quá khứ bị “hứa gả” cho hàng xóm làng giềng, tự “hứa gả” cho con bác lái xe bus, vân vân và vân vân…
5.Mình vẫn còn nhớ như in lần mình vào chợ ăn chè, đi qua hàng giày bị “mẹ chồng” bắt gặp. “Mẹ chồng” mình bán giày ở chợ, niềm nở hỏi thăm, mặc dù mình khi ấy chuyển nhà đã gần chục năm. Đoạn, “mẹ chồng” hỏi có nhờ D không, D học lớp E ấy, ngày xưa hay đạp xe với mình ở sân tập thể ấy? Mình ngớ người ra từ đầu chí cuối, không nhớ mình đã được mẹ “hứa gả” cho những ai, cũng không biết D mặt mũi thế nào. Chỉ biết từ ấy đến nay mỗi khi vào chợ ăn chè mình đều đi vòng để tránh qua hàng giày.

6. Mình đi mà quên mang theo kem nghệ, nên coi như công cuộc xóa sẹo bỏng trên tay đến đây bất thành. Chưởng môn cũ của Thô Bỉ Phái (nay đã xuất giá) bảo mình, sẹo hình trái tim, hô hô, sao phải xóa. Mình nhìn bàn tay (đã không còn tuyệt mỹ) mà buồn, bất giác thấy mình hơi giống mấy con chó con mèo có đốm lông hình trái tim (?!)

7. Mình đi quên mang theo chuột không dây, scroll down bằng key mỏi hết cả tay.

8. Nếu ai hỏi mình da đen, nâu hay trắng, mình sẽ trả lời là cả ba, vừa đen, vừa nâu, vừa trắng. Chân mình hơi nâu nâu do rong ruổi giữa trưa nắng nhiều. Bàn chân mình tựu chung là đen do mỗi khi mặc jean dài đến mắt cá, bàn chân lộ ra. Mu bàn chân mình lại có một dải màu trắng, dấu vết của dép xỏ ngón.

9. Bây giờ là 4:38 AM, mình không ngủ được vì chiều nay đã lăn ra sofa ngủ một mạch đến bảy rưỡi tối. Nhưng mình có ý định quay vào phòng, nằm trên giường ngắm sao trước khi trời sáng lên. Trời tờ mờ sáng rồi thì sẽ không thể thấy sao trên trần nhà nữa.