The Girl Who Can’t Say Goodbye, The Boy Who Can’t Leave


http://www.youtube.com/watch?v=S3IdAgWPvxg

Moral of the story: Whoever broke up with Gary (Leessang) made him rich as hell. She was with him, and then they broke up, after that they got back together, and then broke up again. Gary wrote the four among the greatest hits in his music careers all when he went through those heartbreaks. This song was written when they broke up the second time.

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

We went anywhere in the world together in a $3000 used car
without worrying about a thing
Holding each other’s hand, making new memories in photos
Knowing one another’s thoughts in our sleepless nights
My dreams became your future
We were a pair of lovebirds chasing each other,
it was the love that I could never get enough of,
and you were the one I want to meet when I reborn
But when it comes to a thing called time,
we can’t win against our greed
The sounds of your tears when you are alone in the bathroom
And the suspicious gazes at me
As days go by, I think of us breaking up again

The sun is hot but your heart is frozen
Whose fault is this? But I love you baby
Everything else is the same but we changed
Whose fault is this? I still love you baby

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

I’m so busy that I feel guilty
I fill my wallet with money and make some time
Even though I don’t express my love,
when I have dinner and watch a movie with you
I hope you might feel better but
I continue to be in debt to my thoughts
As I walk and tease you
it’s all a played out game
Love is passing,
Love and heartbreak are somewhat the same to me
Although heartbreak takes love away.

The sun is hot but your heart is frozen
Whose fault is this? But I love you baby
Everything else is the same but we changed
Whose fault is this? I still love you baby

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

Love is passing,
Love and heartbreak are one and the same
Hearbreak takes love and goes away. (x2)

How nice would it be if love were something that could be earned?
(It’s all a dream of holding your hand)
How nice would it be if love were something to get just by wanting it?
(It’s all a dream but I can’t escape)

The girl who can’t say good bye
The boy that can’t leave
The two of us are no longer in love
So no no no no no no

Are men caught in love because of their weakness?
Are men starved of love not worthy of it?
Are men that keep secrets bad men?
Why is it that love changes?

The Scientist


Tên bài này đơn giản là một bài hát của Coldplay mà dạo này em được gợi nhắc lại. Ngày xưa, không kể những bài hát có lời như thơ, giai điệu nặng trĩu, chủ đề liên quan đến cái chết và lời vĩnh biệt của Tohoshinki, thì chỉ có hai bài hát làm cho em rơi nước mắt mỗi khi nghe (mà đôi khi còn không hiểu tại sao). Một là Hero của Enrique Iglesias, và còn lại là The Scientist của Coldplay. Em cá là anh không biết điều đó. Hôm nay em nghe lại bản cover của bài này trong một bộ phim và đã khóc như mưa, chủ yếu là vì nhân vật trong phim đã đối mặt với những gì em chưa có đủ dũng cảm để làm.

Em sẽ gặp lại anh trong mười ngày nữa. Và mặc dù anh không bao giờ đọc những dòng này, em cũng không hy vọng anh sẽ tìm thấy cái góc nhỏ điên rồ trong đầu em, em vẫn phải viết ra để giải tỏa lòng mình, để chuẩn bị tâm lý cho bản thân, và để đối mặt với cái kết mà cả hai đang tránh né.

Em rời xa anh, chỉ vì cả hai thay đổi quá nhiều. Em đã từng chỉ có mỗi việc đi học một cách thoải mái, nấu ăn cho anh với tất cả tình yêu, cùng anh xem những series anh yêu thích và tự hứa với mình rằng sẽ không làm phiền anh với vấn đề của mình, mặc dù đôi khi em phát điên lên vì tính máy móc và ưa gọn gàng quá mức của em hoặc vì những chuyện ghen tuông linh tinh của anh. Và rồi em trở thành bù đầu học, đi làm như điên vì vấn đề tiền nong của gia đình, nấu cho anh vào cuối tuần trong khi trong tuần em ăn linh tinh những thứ lấy ra từ lò vi sóng và bỏ mặc anh với thói quen ăn vặt đêm khuya. Em tự hỏi vì sao anh không thể vì em mà quan tâm đến những gì em thích, những bài hát em thích nghe, những series em xem hàng tuần, hay chỉ đơn giản là lắng nghe khi em bắt đầu mở lòng với anh về những gì diễn ra với em. Có những khoảng thời gian, em quay mặt vào tường và khóc cho đến khi ngủ thiếp đi, vì đó là cách duy nhất để em có thể ngủ. Anh đã từng là người cố gắng làm những điều bất ngờ cho em, bịt mắt em khi hai đứa xem phim đến cảnh nhạy cảm, nấu ăn cho em, cùng em xem những bộ phim kinh dị mà anh không hề muốn xem, đem đến cho em cái máy sưởi duy nhất anh có khi em co ro trong phòng giữa mùa đông vì máy sưởi bị hỏng. Đã từng. Và bây giờ em khóc như mưa mỗi khi nhớ lại những điều ấy.

Khi anh ngừng cố gắng vì em, em có thể nhận ra. Em có thể nhận ra khi anh thà ra ngoài chơi với bạn còn hơn dành buổi tối cuối tuần duy nhất em có thể sẽ về nhà sớm để chờ em từ giờ này sang giờ khác và xem những bộ phim mà tất cả mọi người đã xem rồi. Khi anh mới cưa em, hai đứa ngồi trong thư viện học với nhau mỗi tối. Một năm vừa qua, em năn nỉ được anh vào thư viện với em một lần. Lần đầu tiên hẹn hò với anh, em không cảm động vì bản More than love vụng về của anh, em cảm động vì anh dành ra một tuần tìm kiếm bản nhạc trong bộ phim em yêu thích để chơi cho em nghe, điều mà anh không bao giờ lặp lại. Em nhận ra, khi anh ngồi trước màn hình, trông đợi em phải kể cho anh những chuyện thú vị của em trong lúc anh những làm việc khác, còn anh, với việc liên lạc và kể với em chuyện anh ăn những món giống hôm qua và hơi khác hôm kia, đã là hoàn thành trách nhiệm cố gắng khi xa nhau. Và còn nữa, em ngừng nhắc đến anh trên mạng vì em biết anh không muốn một số người biết đến em.

Áp lực và cảm giác bế tắc của em một phần là vì trong lòng em chứa đựng quá nhiều phẫn nộ, với bản thân mình, với những người mình từng yêu thương nhưng đã đổi thay một cách đáng sợ, với những gì mình đã từ bỏ và không đủ cao thượng để thôi tiếc nuối. Em cũng biết bản thân mình không ổn mỗi khi em có những thời điểm sụp đổ nhất định, nhưng những người bạn từng dành thời gian lắng nghe em dần dần đã không còn thời gian, hoặc đã rời xa em. Em không có thời gian cho việc tư vấn tâm lý, và em sơ người ta sẽ thầm cười em khi mà có những người đã từng trải qua nhiều điều đáng sợ hơn mà vẫn sống tốt mỗi ngày. Mỗi khi em cố gắng tâm sự với anh, em quá hiểu thái độ bên trong là gì. Phản ứng của anh là điều em hay gọi bằng Trả-lời-cụt-lủn-để-kết-thúc-chủ-đề-để-tránh-mất-vui. Em không tìm người yêu em điên cuồng, cũng không tìm người chỉ muốn làm em vui, bởi những người như thế em đã gặp, thậm chí gặp nhiều, nhưng em không yêu họ. Em cần người không phán xét em, không xấu hổ vì em, không bỏ cuộc vì em, và không trốn tránh khi em cần một người lắng nghe. Em đoán anh không biết những kỷ niệm vẫn làm em đau buồn suốt mười năm nay. Em đoán anh không biết tên những người bạn thân nhất mà em muốn ở bên họ cho đến khi em và họ trở thành những bà già. Em đoán anh không biết tên người em thần tượng từ hồi thiếu nữ. Em đoán anh không biết những người em căm ghét nhất trong cuộc đời mình. Và em đoán chắc anh không biết vì sao một người chưa từng được nuôi chó ở nhà như em lại yêu thích chó đến thế.

Có thể anh không nhận ra, nhưng mỗi khi anh, hoặc em, hoặc cả hai nói lời xin lỗi, đó là vì một trong hai, hoặc cả hai, đã quá mệt mỏi vì cãi nhau. Chẳng khi nào lời xin lỗi đó là vì một vấn đề được nhìn nhận và giải quyết hoặc một trong hai bên quyết định thay đổi bản thân. Anh gọi đó là chín chắn khi xuống nước để giữ gìn một mối tình, còn em gọi đó là hèn nhát. Suốt cuộc đời này em đã chịu oan ức vì những người không biết nhận sai, hoặc biết mình sai nhưng không có gan thừa nhận mà chỉ biết đánh lạc hướng hoặc trách móc người khác. Điều cuối cùng em muốn là yêu một người như thế.

Mười ngày nữa, em hy vọng có thể dốc hết những điều này ra với anh. Cảm giác của em giống như trong phim One Day, khi mà Emma ôm Dexter và nói “I love you, Dex. I just don’t like you anymore.” Em đoán anh chưa xem phim này. Cảm giác của em, giống như  cảm giác khi anh nằm trên cái giường quá nhỏ của em, đôi chân dài của anh thò ra mép giường, khi dù anh muốn ở gần em, mỗi ngày thức dậy anh thấy đau đớn khắp người. Cách em yêu anh cũng vượt ra khỏi những ảo tưởng nhỏ bé lúc ban đầu. Em đã hy vọng quá nhiều, đòi hỏi quá nhiều. Con người ta không thể lựa chọn người mình yêu, nhưng hoàn toàn có thể lựa chọn người mình thích. Và dù em yêu anh đến mấy, em không thích con người anh hiện giờ. Có thể anh không phải là kẻ ích kỷ duy nhất ở hiện tại, nhưng dù là lỗi của ai, chúng ta không yêu nhau nhiều như chúng ta tưởng. Chúng ta không vị tha như chúng ta nghĩ. Chúng ta không mạnh mẽ như mường tượng. Chúng ta không thành thật như chúng ta có thể. Và chúng ta có lẽ sẽ không đủ dũng cảm để thay đổi vì nhau.

Over the phone


Author: Chii | chiiyc

Disclaimer: Năm người họ thuộc về nhau

Rating: K

Category: General

Status: completed

Length: 5 phân đoạn rất ngắn

Summary: Yunho gọi cho Junsu vào ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm của cậu, nhưng không có ai nghe máy.

Note: Chúc mừng sinh nhật, Junsu!

Warnings:

–          Đây là fic non-couple. Tình cảm của Yunho và Junsu trong fic đơn thuần là tình cảm anh em.

–          Fanfic có đề cập hoặc ám chỉ đến những nội dung nhạy cảm như vụ kiện, phát ngôn của thành viên và phản ứng của các nhân vật khác.

–          Nếu bạn không đồng tình với tâm trạng của nhân vật, hãy chấp nhận rằng đó là sáng tạo hoặc suy diễn của tôi, và cứ cho rằng nhân vật OOC cũng được. Nhưng xin hãy tôn trọng nhân vật.

 

 

 

 

 

1.

Sau khi đắn đo nhiều giờ đồng hồ, Yunho nhấc điện thoại, bấm một phím gọi tắt. Sau chừng mười giây nhạc chờ, anh nghe thấy tiếng thu âm từ máy trả lời tự động.

“Xin chào, tôi là Kim Junsu. Xin thứ lỗi vì tôi không thể nghe máy lúc này, hãy để lại lời nhắn và tôi sẽ gọi lại cho bạn sớm nhất có thể. Chúc một ngày tốt lành.”

Yunho ngắt điện thoại trước khi tiếng “tút” đầu tiên báo hiệu thời gian của tin nhắn thoại bắt đầu. Âm thanh ấy chỉ làm cho tình huống hiện tại thêm xám xịt. Nó có nghĩa là hoặc Junsu không nghe điện thoại của anh nữa, hoặc ba người họ đã đổi số điện thoại, và anh còn kẹt lại trong danh sách những người mà họ không còn giữ liên lạc.

2.

Đến mười giờ đêm, Yunho vẫn ngồi một mình trong căn hộ của DBSK. Nơi này tự nhiên trống trải quá mức trong hơn hai năm trở lại đây, vì chỉ có anh và Changmin sớm đi tối về, mỗi người đều dành phần lớn thời gian trong phòng riêng, chủ yếu để ngủ bù cho lại sức sau những chuyến đi tour.

Cuối năm nay, Yunho được về nhà sớm, và hôm nay, Junsu bước sang tuổi hai mươi lăm.

 

3.

Hơn lúc nào hết, Yunho nhận ra rằng với dự án bộn bề, anh thiếu thời gian nghỉ ngơi đến mức thỉnh thoảng anh trông như một xác chết biết đi. Nhưng không có công việc, Yunho lại thấy cuộc đời mình trống huơ trống hoác. Kiểu gì thì kiểu, thiếu họ trong đời, anh cũng không còn cảm thấy toàn vẹn là anh nữa. Và vào những dịp sinh nhật thành viên như thế này, anh lại càng cảm thấy trầm uất.

Changmin đã ra ngoài từ chiều và vẫn chưa về nhà. Không phải cậu quên ngày sinh nhật của Junsu, mà là cậu đối mặt với nỗi trống trải ấy bằng cách khác. Yunho hiểu rằng Changmin từ trước đã có xu hướng thích ở một mình. Khi Changmin buồn, cậu uống rượu trong cô độc, thế mà khi say, cậu lại thích ôm người khác, dựa vào người ta mà trút hết tâm sự của mình. Có lẽ Changmin đáng lẽ ra đã về nhà nếu Yunho có thể an ủi cậu bằng cách nào đó, nhưng Yunho lại không thể. Hai người cùng mang một nỗi buồn, chỉ làm cho nỗi buồn lớn thêm.

4.

Mười một giờ đêm, Yunho gọi lại vào số máy của Junsu, và trả lời anh lại là giọng thu âm sẵn trong điện thoại. Chỉ còn một giờ đồng hồ nữa là sinh nhật của Junsu sẽ trôi qua. Sau khi tiếng “tút” báo hiệu tin nhắn thoại bắt đầu được ghi âm, Yunho vẫn im lặng một hồi.

“Chúc mừng sinh nhật, Junsu.

Có lẽ em sẽ ngạc nhiên khi thấy Yunho hyung gọi cho em. Hyung thật sự không biết bắt đầu từ đâu cả.

Junsu, em cũng đã sang tuổi hai mươi lăm đấy nhỉ. Thành thật mà nói, hyung không còn cảm thấy em trẻ con hơn mình bao nhiêu. Tất cả chúng ta đều già rồi, đôi khi sự lão hóa khiến cho khoảng cách tuổi tác dường như ngắn lại. Hyung đột nhiên cảm thấy em quá trưởng thành, quá quyết đoán so với chính mình. Nếu là một người lãnh đạo, em sẽ chẳng kém hyung.

Thật đấy, từ trước hyung đã ngưỡng mộ em rồi. Đôi lúc hyung ước mình mạnh mẽ như em, để người khác có thể tin tưởng dựa vào. Nhưng, mà thôi…

Junsu, có lẽ hyung nợ em một vài lời xin lỗi. Chuyện từ hơn mười tháng trước trên twitter, không biết em còn nhớ hay không, nhưng là cái tweet về hyung khiến em bị nhiều người quen chỉ trích. Hyung xin lỗi. Là một người anh, đáng lẽ ra hyung nên ra mặt ngăn cản khi bao nhiêu người hùa vào xúc phạm em. Đáng lẽ ra hyung nên đứng về phía em lúc ấy, thay vì im lặng và nghĩ rằng em thiếu chín chắn trong khi tất cả chúng ta, kể cả hyung, vẫn hành xử như trẻ con.

Junsu, đáng lẽ ra hyung phải ở đó khi em bị chấn thương. Lẽ ra anh phải ở đó khi Jaejoong hyung nhập viện vì vết thương bị nhiễm trùng. Lẽ ra anh phải ở đó khi Yoochun bị nhiễm bệnh giời leo lần đầu tiên và cuối cùng trong đời. Giá như hyung đã ở bên em và họ.

Giá như hôm nay hyung biết em đang ở đâu, hyung sẽ lại là người đầu tiên vốc bánh kem trét vào cái mặt cười toe toét của em. Giá như Yoochun sẽ lại giữ em khỏi tẩu thoát, và Changmin sẽ lại kết thúc bằng cách nện cái đế bánh gato lên đầu em trong khi Jaejoong hùa vào và cười thật khả ố.

Hyung không biết có bao nhiêu cái “giá như” và “lẽ ra” sẽ khiến em thất vọng, nhưng Junsu, Yunho hyung vẫn đang cố gắng. Hyung vẫn mong, thật ra thì…

Junsu, dù thế nào, hãy giữ tinh thần lạc quan của em, đó là lời chúc tốt nhất hyung có thể nghĩ ra lúc này. Bao giờ rảnh rỗi một chút nhớ gọi cho hyung.

Sinh nhật năm nay em thích quà gì, nhắn cho hyung một tiếng. Ý tưởng của Yoochun về chiếc áo in dòng “Sorry Girls, I’m Gay” thật tuyệt diệu, nhưng hyung không nghĩ ra nổi cái gì hay hơn thế. Vả lại, trêu em hai lần bằng cùng một trò đùa thì không sáng tạo cho lắm. Vậy nên em hãy gợi ý xem em thích quà sinh nhật gì, nhé.”

 

5.

Khi Junsu trở về nhà đã là mười một giờ năm mươi phút đêm, cậu gần như kiệt sức vì quay mòng mòng suốt cả ngày. Yoochun và Jaejoong đã tổ chức sinh nhật cho Junsu sớm mấy ngày vì lịch làm việc của cậu kín mít từ đây đến cuối năm. Thành thử, hôm nay Junsu chỉ nhận được tin nhắn chúc mừng sinh nhật của họ qua điện thoại, cậu lê lết về căn hộ của mình, chỉ xách theo một hai túi quà từ nhân viên tập đoàn giải trí.

Trước khi mắt díp lại, Junsu kiểm tra điện thoại để bàn. Trong lúc cậu vắng nhà đã có hàng chục cuộc gọi nhỡ từ bạn bè và gia đình. Changmin để lại một tin nhắn thoại vào lúc mười giờ rưỡi bằng chất giọng say lè nhè, nội dung đại khái là chúc mừng sinh nhật, cậu út không có quà gì để tặng và ngoài phố giờ này lạnh biết bao nhiêu (?) cùng nhiều điều ngốc nghếch khác. Junsu khẽ cười, lặng lẽ nhấn phím lưu giữ, định bụng đem ra uy hiếp Changmin trong tương lai gần.

Được gửi chỉ năm phút trước khi Junsu về đến nhà là một tin nhắn thoại đặc biệt dài dòng của Yunho. Junsu hít vào một hơi dài rồi nhấn phím nghe, nhưng vẫn thấy sao nghẹt thở. Trái tim cậu bỗng nhiên nặng trịch, và mắt thì cay xè. Lời chúc sinh nhật từ Yunho rất buồn, rất nặng nề, nhưng cũng rất ấm và tràn đầy yêu thương.

Lúc Junsu nghe xong tin nhắn của Yunho cũng là lúc đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Sinh nhật lần thứ hai mươi lăm đã qua, những cậu vẫn ngăn mình sụt sịt, nhấc điện thoại lên và bấm nút gọi tắt. Suy cho cùng, Junsu không thể để Yunho hyung khất quà sinh nhật năm nay được.

HẾT

Kville

|20111215|

Chúc mừng sinh nhật, Junsu!


Breathe – Frally Hines


Vừa xem xong The Longest Night in Shanghai, mình sẽ review nếu có thời gian và không quá lười. Thật sự quá thích albumn nhạc phim, mặc dù có lẽ những bài hát trong phim không đủ popular để có thể download tràn lan trên mạng :(. Chẳng lẽ mình lại tiêu ~$40 để mua albumn nhạc phim từ Avex? Oh no, thanks.

Một trong những bài thể hiện tâm trạng của phim là Breath – Frally Hines. Giai điệu rất giống với tâm trạng của thành phố về đêm qua con mắt của những kẻ cô đơn, rong ruổi khắp những con đường.

Softly did you sing to me, outside my window in my dreams
When I woke, I could hear your voice in me
One day we’ll have the time to stop the time
And we’ll plant two thousand trees

When we are watching movies in our sleep
When we are swimming out to sea
They’ll call us idealistic and naive
But we know what it means to give
‘Cause really giving something
Is not wanting anything in return

The birds will circle ’round you and repose
On the riverbank, you give your words to me
Sometimes into sonnets, into prose
And we know how it feels to breathe
So gather all your fortune ’round you now
It didn’t take too long to figure out
You won’t be needing any of it now, will you?