Những người đã xa


60607_624819694199264_592937147_n

 

Mùa hè là lúc trong hiện tại bạn sống trong sợ hãi, nơm nớp sợ bị sát hại bởi nhện, muỗi, và những kẻ thì không đội trời chung khác. Là lúc trong quá khứ bạn từng cãi nhau với người yêu vì hai người xa nhau và quá bất an. Là lúc trong quá khứ xa hơn bạn từng đạp xe trên những ngõ phố thân thuộc và tưởng như đang lần lại kỷ niệm. Là lúc trong một quá khứ xa hơn nữa, bạn chạy dưới mưa bên cạnh một chàng trai giống như trong phim Cổ Điển, bạn ngả đầu vào vai người ngồi cạnh trên một chuyến tàu đêm, và bạn cảm giác như yêu lần đầu.

Có những điều tôi chưa kể với Song Tử – người tôi yêu bây giờ,  là mối tình đầu của tôi, Thiên Bình, đã biệt tăm tung tích. Tất nhiên là sau khi chia tay, không có nhiều người còn giữ liên lạc với người yêu cũ, nhưng Thiên Bình đối với tôi là mối tình trong sáng thời học sinh, tôi nghĩ mình đủ can đảm để tìm kiếm Thiên Bình như tìm kiếm một người bạn cũ, cho dù trước đây cậu và đám con gái cùng lớp đã làm tôi đau khổ đến thế nào. Thế mà trước khi tôi đủ mạnh mẽ và trưởng thành để làm thế, Thiên Bình đã biệt tăm tung tích. Không ai biết sau khi chúng tôi chia tay cậu có phải lòng ai khác, không ai biết cậu  có đỗ đại học không, hay đã chuyển nhà đi đâu. Facebook Thiên Bình lập ra chỉ để đọc những note của tôi từ cái thời tôi rung cảm trước cậu, suốt mấy năm nay không có động tĩnh gì. Bạn bè cùng lớp tôi thỉnh thoảng tag Thiên Bình vào những tấm ảnh chụp chung hồi cấp ba, thỉnh thoảng họ post trên tường Thiên Bình, van xin Thiên Bình sống khôn chết thiêng, có ở đâu thì cho họ biết cho yên lòng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ gọi cho số cũ của Thiên Bình, nhưng chính bản thân tôi còn không giữ nguyên số điện thoại cũ, vả lại, chắc hẳn bao nhiêu người tìm kiếm Thiên Bình cũng đã làm điều tương tự. Đến nay Thiên Bình vẫn như thể bốc hơi khỏi mặt đất. Vài năm trước, những đầu ngón tay tôi còn lạnh ngắt khi  tôi nghĩ đến sự mất tích của Thiên Bình, và rồi tôi cũng như những người từng biết cậu cứ  thế tiếp tục với cuộc sống của riêng mình. Chúng tôi chỉ thỉnh thoảng băn khoăn rốt cuộc Thiên Bình đã đi đâu, và mong cậu được bình an.

Trong khi mối tình đầu của tôi biến mất như thế, Nhân Mã và tôi biết chúng tôi không bao giờ có thể thành đôi. Chúng tôi thi thoảng vẫn dõi theo nhau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Có một khoảng thời gian sau khi Nhân Mã và Thiên Yết chia tay, tôi không hề muốn nhân cơ hội đó mà quay lại với Nhân Mã, vì tôi biết cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành và đã thay đổi quá nhiều. Chúng tôi cũng có thể trách rằng tình yêu cần “timing” (thời điểm), và “timing never seems right”, chúng tôi không bao giờ tìm được nhau đúng lúc. Có lúc tôi chỉ muốn hai chúng tôi là bạn, khi thì tôi mang mặc cảm yếu đuối khi mới chia tay Thiên Bình và mang tiếng phản bội, khi thì tôi sợ làm tổn thương Thiên Yết, khi thì Thiên Bình vẫn mất tích, khi thì Nhân Mã và Thiên Yết là một đôi, khi thì tôi đã yêu người khác, và giờ là vì chúng tôi đã rất khác so với cái thời cùng chạy bên nhau dưới cơn mưa đêm mùa hạ. Tất cả những gì tôi bây giờ, hệt như lúc ban đầu, là làm một người bạn của Nhân Mã. Điều đó hẳn không dễ dàng khi mà quá khứ đã chứng minh rằng mỗi khi Nhân Mã đến quá gần, Nhân Mã sẽ phải lòng tôi; và khi mà sâu thẳm trong lòng tôi luôn yêu thương người đã kéo tay mình lại khi tôi nghĩ đến cái chết, chúng tôi sẽ lại vướng vào vòng tròn đuổi bắt xưa cũ. Nhân Mã cũng giống như tôi, có lẽ anh cũng hiểu và cả hai đều muốn tránh điều đó. Chúng tôi như nam châm cùng cực, càng ép vào lại càng đẩy ra xa, càng theo đuổi thì người kia càng xa rời khỏi mình.

Đến một ngày kia, lướt qua nhau như người xa lạ…

1326711674-chiatay-tygt-eva1

Tôi đã từng co ro sợ sệt đến á khẩu khi nghĩ rằng đám người mình căm ghét vô tình đi qua cuộc đời mình lần nữa, dù rốt cuộc tôi chỉ là nhận nhầm người. Tôi từng tưởng tượng nhiều năm sau tôi có thể cười dịu dàng với Thiên Bình và bảo cậu từng là mối tình đầu của tôi, hay là nói về những kỷ niệm vô hại với Nhân Mã. Nhưng theo dòng thời gian trôi, khoảng cách giữa tôi với Nhân Mã hay sự mất tích của Thiên Bình càng trở nên nghiệt ngã, bất thường, và những cái cớ người ta thường dùng đều trở thành không đủ.

Những điều ấy làm cho tôi sợ hãi khi nhân ra có thể một ngày Song Tử cũng sẽ lướt qua tôi như người xa lạ. Khi anh ngủ say, tôi khẽ khàng áp bàn tay ấm nóng của anh vào má mình…

Người ta thường nghĩ rằng khi họ dần phải lòng một ai, họ tình cờ gặp người đó nhiều hơn bình thường, thế rồi họ nghĩ đó hẳn là số phận. Tôi cũng từng nghĩ như vậy, nhưng giờ tôi đã nhận ra sự thật kém lãng mạn hơn nhiều. Trong thế gian nhỏ bé này, nếu có thể, bạn vẫn gặp những người đó, nhưng bạn và họ bỏ qua nhau. Lạc mất nhau. Bạn quay đầu lại và nheo mắt, nhưng không nhận ra họ lẫn trong đám đông. Họ lặng lẽ nhìn theo cô gái họ đã từng yêu tha thiết, đang nắm tay một chàng trai khác trên phố. Bạn bước lên một chuyến xe buýt và ngủ quên ở ghế cuối xe, trong lúc họ đang níu lấy tay vịn và bị xô đẩy qua lại trên chuyến xe chật cứng. Bạn lang thang trên những con phố cũ, trong lúc họ cũng đang nhớ bạn, vòng qua ngõ nhà bạn và đứng đó một lúc lâu. Bạn đón hạt mưa rơi trong lòng bàn tay, trong lúc người ta xòe ô che cho một cô gái khác. So với việc không bao giờ gặp lại nhau nữa, những điều này buồn hơn hay là lãng mạn hơn?

Advertisements

Thiên Yết trong lòng tôi


Thiên Yết (Scorpio) là cung hoàng đạo có biểu tượng hình con bọ cạp, thời gian từ 24/10 đến 22/11. Cung Thiên Yết thuộc nguyên tố nước, được Diêm Vương Tinh bảo hộ, tượng trưng cho Hades cai quản âm phủ (theo Wikipedia)
 Giữa vài trăm người tôi quen biết trong cuộc đời này, bao gồm gia đình, họ hàng, bạn học cấp tiểu học, trung học, đại học, láng giềng, nơi làm việc, hẳn có không ít người sinh ra dưới chòm sao Thiên Yết. Nhưng tôi chẳng thể biết hết những ai sinh ra dưới chòm sao nào, vì tôi dĩ nhiên không dự sinh nhật của tất cả bọn họ, không thân thiết với tất cả vài trăm con người đó. Cũng vì lẽ ấy, nói đến Thiên Yết, tôi chỉ có một người trong ký ức.

Cô gái Thiên Yết trong lòng tôi là người tôi rất, rất yêu thương, và mặc dù cô ấy có ích kỷ, có đố kỵ, có là lý do khiến tôi từ bỏ một mối tình chưa bắt đầu mà tôi cứ mãi nuối tiếc gần hai năm, thì tôi cũng không thể nào căm ghét cô được. Bởi đồng thời cô gái ấu trĩ, vô tâm, vị kỷ ấy cũng là người bạn dịu dàng và cao thượng nhất tôi từng có.

Khi tôi mới gặp Thiên Yết, tôi mang một ấn tượng rằng cô thật sự…tràn đầy năng lượng! Tôi chắc chắn một điều ấn tượng đầu tiên của nhiều người khác về Thiên Yết là chiếc niềng răng của cô, thứ mang lại khá nhiều câu chọc ghẹo nghịch ngợm và đôi khi là nhẫn tâm. Ngoài ấn tượng về chiếc niềng răng, thì Thiên Yết cao, cực kỳ cao, không quá gầy, mà thanh mảnh vừa vừa, và cô ấy bước đi cứ nhẹ tung tăng như thể lực hút của Trái Đất bị giảm đi mười lần. Nước da Thiên Yết trắng, mái tóc xù, đôi mắt hơi nhỏ. Trước khi Thiên Yết có thói quen mím môi cười để che niềng răng, cô cứ tự nhiên cười nói. Thiên Yết bắt chuyện với tôi khi chúng tôi mới bước vào cấp ba, khi ấy cô hoàn toàn vô tư và hòa đồng, chẳng quan tâm rằng vẻ mặt mình bị mấy đứa khác nhận xét là “nhìn sợ sợ”. Lúc bấy giờ, cô bạn thân nhất của tôi, người thi vào cùng trường cấp ba nhưng lại trúng vào lớp bên cạnh, bảo với tôi rằng Thiên Yết chính là người xinh đẹp nhất lớp tôi. Về điểm này, ngay từ đầu tôi đã không nghi ngờ.

Quả nhiên sau này đám con trai cùng lớp cũng khám phá ra vẻ đẹp của Thiên Yết. Và tất nhiên, Thiên Yết cũng xinh ra thật. Cô ấy có một vài mối tình trong sáng nhưng ngắn ngủi thời học sinh, bạn thân nhất của cô ấy là một đứa con gái xấu tính được nuông chiều, và trong mắt mọi người, Thiên Yết là người thiệt thòi trong thứ tình bạn thực dụng kia.

Tôi và Thiên Yết trở thành bạn thân nhất của nhau chỉ khi tôi chia tay bạn trai đầu tiên. Riêng câu chuyện tình đầu cũng dài dòng, nhưng đại thể là lúc ấy, đột nhiên tôi nhận ra những người bạn trong lớp đều quay lưng với tôi, kể cả một đứa đang đi du học, không biết rõ sự tình, cũng hùa vào tẩy chay. Với lịch sử bị tẩy chay những năm cấp hai thì lần này đáng lẽ ra chẳng xi nhê gì, nhưng sự tình lại là nhóm bạn rất thân gièm pha sau lưng mình với bạn trai mình, thành ra những lời đơm đặt xấu xí ấy khiến tôi mất thăng bằng trầm trọng. Và Thiên Yết là một trong hai kẻ dũng cảm và dại dột đã chìa tay ra cho tôi nắm lấy. Tôi chắc chắn bạn cũng đã trải qua những khoảnh khắc vui buồn, và có những khoảng thời gian bạn cảm thấy thật tồi tệ để rồi sau này bạn nghĩ về nó, mỉm cười và phẩy tay: “Thường thôi!” Lý do mà tôi có thể cười và phẩy tay như thế, là Thiên Yết. Không có cô, chắc tôi đã nối tiếp mạch suy nghĩ dại dột bằng hành động nào đó dại dột hơn và thiệt thân mình. Thiên Yết đã cứu tôi khi tôi quá tuyệt vọng, và bởi thế, tôi tự nhủ rằng dù sau này thế nào, tôi cũng không bao giờ được phép quay lưng lại với cô.

***

Phần dưới đây, tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước khi viết ra. Phần còn lại của câu chuyện mà chỉ có tôi là chưa kể.

Điều tôi tự nhủ, rằng sẽ luôn tha thứ cho Thiên Yết như cô ấy đã bao dung với tôi, hóa ra là cần thiết.

Khi tôi suy sụp vì bị bạn bè phản bội, có hai người chìa tay ra với tôi, một người là Thiên Yết. Người còn lại, là một anh bạn (tạm gọi là Nhân Mã) mà ban đầu, vì tình cảm đơn phương với tôi, Nhân Mã chịu làm cứu tinh, “ông tiên” tốt bụng (nhưng không phải hoàng tử) thường thấy trong phim. Thế rồi, vì tình bạn đơn thuần giữa chúng tôi, tôi bị gièm pha là bắt cá hai tay. Vì tình bạn có phần dựa dẫm giữa chúng tôi, tôi mạnh mẽ trở lại nhanh hơn tưởng tượng của lũ bắt nạt. Vì tình bạn không còn đơn thuần giữa chúng chúng tôi, mối quan hệ giữa Thiên Yết, Nhân Mã và tôi trở nên gượng gạo. Và vì tình cảm nhen nhóm giữa tôi và anh bạn Nhân Mã, Thiết Yết và tôi ngày càng xa cách. Trong hoàn cảnh tay ba này, dưới mắt người ta, Thiên Yết là người thiệt thòi, và tôi là người chen ngang giữa đôi bạn trẻ.

Thiên Yết có một xu hướng vị kỷ và ấu trĩ. Giữa những người bạn thân khác giới bao giờ cũng có những khi họ cảm thấy ấm áp trên mức bạn bè, và những khi họ cảm thấy ấm áp, nhưng đơn thuần ở ngay đúng mức bạn bè. Một lúc nào đó trên mức bạn bè như thế, dù với sự vun vén của cả tôi lẫn bạn bè của Thiên Yết, cô từ chối Nhân Mã thẳng thừng. Oái oăm là Nhân Mã đã từng theo đuổi tôi không thành, và khi Nhân Mã quyết tâm theo đuổi tôi lần nữa, Thiên Yết lại tâm sự với tôi rằng cô cần Nhân Mã, trên mức bạn bè, và nếu không thể, thì cũng khó giữ gìn được tình bạn. Tình trạng “trên mức tình bạn, dưới mức tình yêu” gây ra đủ chuyện giận hờn nắng mưa, đa phần là Thiên Yết xuống nước giảng hòa, nhưng cô cũng thường xuyên deactivate facebook, không nói chuyện, tránh mặt Nhân Mã. Có thể tôi nghĩ Thiên Yết ích kỷ, thích sở hữu và hay thay đổi một phần là vì tình huống tay ba giữa chúng tôi, nhưng đa phần là vì với tôi, Thiên Yết và Nhân Mã đều rất quan trọng, và tôi không muốn bất cứ ai bị tổn thương. Như tôi đã kể, Thiên Yết đã trải qua vài mối tình học sinh trong sáng, nhưng cũng đau khổ nhiều vì những lần chia tay ấy. Tôi muốn cô ấy có một chuyện tình đẹp như cô ấy mong mỏi. Nhân Mã quá ấm áp, hay ít nhất là theo như tôi cảm nhận. Nhưng Nhân Mã xứng đáng với một ai kiên định và chín chắn hơn với ngần ấy tình cảm của mình. Một ai hiểu Nhân Mã đến mức cả hai không bao giờ phải cố gắng để biết người kia nghĩ gì, giống nhau về cách nghĩ đến mức đều lo cho người kia hơn chính mình, một cái nắm tay nhầm lẫn cũng tự nhiên như hơi thở, những câu chuyện về học hành, du lịch, gia đình, tuổi thơ, thú cưng, boxing, karate và bất cứ môn võ nào Nhân Mã theo học… đều dường như bất tận.

***

Chuyện tình giữa tôi và Nhân Mã chưa bao giờ bắt đầu. Nhân Mã, mặc dù trùng tên, nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược với bạn trai đầu của tôi. Mặc kệ việc tôi bị ghét, Nhân Mã cứ khăng khăng bảo vệ tôi, đến mức…bị ghét lây. Tính Nhân Mã vốn ngang bướng, bị ghét cũng mặc, vẫn đứng về phía cô bạn mình. Tôi đã phạm phải một sai lầm khi một lần không nhớ đến điều này. Chuyện ra sao, có lẽ tôi sẽ kể ở câu chuyện dành riêng cho Nhân Mã.

Dù sao thì mặc cho bao nhiêu kỷ niệm khó quên, chúng tôi vẫn không thành đôi. Thiên Yết quá quan trọng, và tôi thương cô ấy quá nhiều. Tôi đi du học, biết trước rằng cô ấy và Nhân Mã sẽ phải lòng nhau, và mặc dù khi điều đó trở thành sự thật, tôi đang ở một nơi xa lạ, cô đơn và buồn bã, khi tôi nhìn những bức ảnh tươi tắn của họ mà bạn cũ đưa cho, tôi cảm nhận một thứ an tâm đắng ngắt trong lòng.

Mùa hè đó tôi trở về Việt Nam, Thiết Yết và tôi không gặp nhau nhiều, cô bận ôn thi Đại học, thi xong thì nơm nớp chờ điểm, biết điểm thì lại nơm nớp xem đỗ trượt. Cùng lúc ấy, cô chia tay Nhân Mã, chỉ nói với tôi rằng Nhân Mã vô tâm, không bao giờ thể hiện tình cảm. Theo những ký ức của tôi về Nhân Mã và chemistry của hai người họ từ lúc còn là bạn thân, tôi không bao giờ nghĩ Nhân Mã có thể là mẫu người yêu vô tâm, vô cảm. Nhưng tôi không thể rút ngắn khoảng cách với Thiên Yết, mặc dù tôi muốn ở bên cạnh khi cô vừa phải chịu áp lực điểm thi, vừa trải qua một lần chia tay nữa, Thiên Yết chọn cách đẩy tôi ra xa. Mãi đến cách đây gần hai tháng, cô ấy xuất hiện trở lại trên mạng và gửi cho tôi một tin nhắn dài.

Thiên Yết lúc này đã vào Đại học, đánh mất vài người bạn cũ, suýt đánh mất những người bạn cũ còn lại, bắt đầu những mối quan hệ hẹn hò mới, và vẫn nuôi tình cảm với Nhân Mã. Cô chia tay với Nhân Mã vào mùa hè trước, nghĩ rằng có lẽ nào đó người Nhân Mã muốn tìm vẫn là tôi. Thật buồn cười vì tôi và Nhân Mã còn không nói chuyện trực tiếp, chỉ khi tôi ốm (năm thì mười họa, một năm ốm một lần), Nhân Mã mới gửi tin nhắn hỏi thăm sức khỏe, nhắc nhở tôi tự chăm sóc mình. Thiên Yết chia tay Nhân Mã vì cô lúc nào cũng thấy bất an, và thấy không nhận đủ. Cô kể rằng một năm tôi đi du học, cô tránh nhắc đến tôi mãi cho đến khi tôi về nhà. Thiên Yết cảm ơn và xin lỗi tôi vì nhờ tôi mà cô ấy nhận ra mình yêu ai. Đọc những dòng của cô mà tôi vừa thương vừa giận. Nhân Mã mà tôi nhớ, khi yêu bao giờ cũng cho nhiều hơn nhận. Và dù không muốn, tôi thương lấy thân mình. Thiên Yết chỉ nhớ đến tôi khi cô không có người yêu, suýt mất hết những người bạn cũ. Một năm về trước, cô ấy  đã từng ám chỉ rằng tôi chen ngang giữa cô và Nhân Mã, trong khi trước khi Nhân Mã có cảm tình với cô, Nhân Mã vẫn đơn phương theo đuổi tôi. Và lần này Thiên Yết quên hoàn toàn, cô ấy kể rằng cô ấy biết từ mấy ngày hè ở Sapa, Nhân Mã và tôi có tình cảm đặc biệt với nhau, nhưng khi trở về nhà, tình cảm ấy biến mất.

Bởi vì tôi đã chọn Thiên Yết thay vì Nhân Mã, tôi đã động viên cô ấy. Tôi không bao giờ nói cho cô ấy biết rằng Nhân Mã đã theo đuổi tôi đơn phương từ trước khi trở thành bạn thân của cô ấy, và rồi vẫn theo đuổi tôi sau khi tôi chia tay mối tình đầu. Tôi không bao giờ nói cho Thiên Yết biết vì sao tôi không chọn Nhân Mã, và cũng không bao giờ cô ấy biết rằng sau khi trở về từ Sapa, Nhân Mã và tôi đã chọn cách kết thúc một chuyện tình chưa bắt đầu, lựa chọn mà cả hai chúng tôi đều đã ít nhất một lần hối hận.

Thiên Yết không cần biết những điều đó, vì cô ấy và Nhân Mã rốt cuộc đã yêu nhau, dù là cũng đã chia tay. Cô ấy vẫn có thể vị kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình, chỉ coi tôi là những kỷ niệm thoáng qua của Nhân Mã hay chỉ là lý do khiến cô ấy quyết định phải theo đuổi anh bạn thân. Thiên Yết vẫn trốn tránh tôi, và giữa chúng tôi có lẽ sẽ luôn tồn tại một khoảng cách vì những gì cô ấy không hiểu và tôi không cho cô ấy hiểu. Nhưng đó là cách tôi bảo vệ Thiên Yết trong lòng mình, kể cả khi chúng tôi ngày càng xa nhau.

Nhàn cư vi bất thiện


Hè đến rồi mà mình vẫn đang mắc kẹt trên một xóm núi đìu hiu, đêm ngày chỉ biết ăn và ngủ, tinh thần thể dục thể thao cao chót vót như cây nấm mọc trong vườn sau cơn mưa rào. Nhàn cư vi bất thiện, mình quyết định sẽ đem những ý đồ (đen tối và hơi trong sáng) ra thực thi cho bằng hết.

Trước nhất là viết lách, mình đang đầu tư cho fic nào thì sẽ tiếp tục ra chương mới, dù mình lười đến đâu, hic hic hic.

Thứ hai là hý hoáy linh tinh, vì rất lười và luôn tìm cớ viết cái gì khác không phải fic, mình sẽ post bài trên wordpress đều đặn hơn. Facebook note thì quả thật không dám nhắc đến nữa, vì đáng lẽ ra có mấy phim mình phải review như đã hứa với lòng, mà thực trạng là mình vẫn bỏ dở. Suỵt, cái gì đã qua thì hãy cho qua, hehehe. Giờ trên wordpress, nơi mà ít người biết đến mình hơn, mình sẽ tự do viết lách. Chủ đề của một chuỗi bài tới sẽ là những người mình quen thuộc những cung Hoàng đạo khác nhau, câu chuyện và tính cách của họ.

Cái này mình phải nói trước: mình không phải người thích gossip, và cũng khá kém cỏi trong việc thể hiện con người mình lẫn bộc lộ cảm xúc của mình với người khác. Từ trước đến nay mình một phần coi đó là thế mạnh, vì giữ được những suy nghĩ của mình cho riêng mình là khá tốt. Tuy nhiên, mình đang cố gắng sống chân thật hết mức có thể, không phải vì trước đây mình giả dối gì, mà là vì mình muốn dũng cảm hơn, nói những điều thật thà mà mình từng e ngại sẽ làm tổn thương người khác. Bài post đầu tiên trong chuỗi bài về cung Hoàng đạo sẽ là phần còn lại của một câu chuyện, cái phần mà chỉ riêng mình còn chưa kể.

Định nói đến thứ ba, nhưng nhớ ra là mình quá lười để viết một cái post dài đến vậy. Câu chữ xin để dành cho bài post tiếp theo: Thiên Yết trong lòng tôi.

Thỉnh thoảng thù dai hù thiên hạ chơi


Mình chưa bao giờ là fan của mấy cái status đại chúng kiểu “tôi yêu bạn, viết tương tự lên tường 482748230573847 đứa nữa xem ngoài những đứa chửi bạn viết bậy bạ, có đứa nào yêu bạn không”. Đứa nào post lên wall mình thì mình like cái cho nó tao nhã, rồi điềm nhiên làm party pooper vì thứ nhất là mình ứ thích post linh tinh, thứ hai là mình đích thị Đại Lãn đất này.

Mình cũng chưa bao giờ là fan của mấy cái status gợi nhớ hồi ức xúc động, thế dưng mà phàm là bạn cũ, mình cũng hay nhiệt tình bày tỏ cảm xúc hoặc ném đá hội nghị chơi. Nhưng mà mấy cái status giống nhau kiểu này mà dân tình treo, tự nhiên làm bộ não không nhiều nếp nhăn của mình lăn tăn tí. Thế mới bảo trí nhớ (nếu có) của mình toàn tự nguyện hoạt động một cách vô bổ.

Thôi tự khổ thế dài rồi, kể luôn cho nó vuông. Mấy chuyện mình kể chỉ mang tính chất tả thực, tên người thì kệ miễn nêu ra. Lý do? Mình là đứa lạnh lùng con thạch sùng, trơ lì như cái bánh mì và khá vô tâm, nên những chuyện mình kể, đến giờ ứ làm mình buồn trên bất cứ phương diện nào nữa rồi. Nhưng một vài người thì có thể bị giật mình, muốn quên đi cho mà trí nhớ vô bổ của mình nó không chịu quên. Tốt nhất là kể cho vui, tên tuổi qué gì.

Đại thể, có một cái status mà nhiều người để, lời lẽ thế này:

Khi bạn đọc được status này (ngay cả khi chúng ta không thường nói chuyện). Hãy để lại comment về một kỷ niệm bất kỳ của bạn và tôi. Kỷ niệm đó có thể là bất cứ chuyện gì, dù tốt hay xấu. Sau khi commet nếu muốn hãy đặt stt này, và có thể bạn sẽ rất bất ngờ trước những gì người khác nhớ về bạn :”>

Người thứ nhất mình thấy để status này, bạn học cấp III, mình hí hửng kể mình bị cấu tím tay năm ngày. Hồi đấy mình với các bạn trẻ toàn là những người thích đùa. Comment kiểu vui cả làng vì là kỷ niệm đầu tiên muốn nhớ đến, chứ không phải là kỷ niệm duy nhất nhớ được. Thời gian sau này, khi gần như tất cả quay lưng với mình, mình dừng lưu giữ kỷ niệm với những người quen không có đủ can đảm hay lòng tốt để tránh-quay-phắt với mình.

Khi mình đọc được status này trên wall người thứ hai, mới nhớ ra bạn này học cùng năm năm cấp I, làm cán bộ hẳn hoi. Chẳng hiểu sao cấp I, II, mình chưa bao giờ ưa những đứa làm lớp trưởng lớp phó (cấp III còn chơi với chúng nó, nhưng đến cuối thì thế nào cũng có đứa mà tính nó mình không thể nào mê được). Quay lại với cái con này, nhầm, bạn này, đại thể là cấp I, bạn ý làm lớp trưởng, tính tình hách dịch tí, nhiều kỷ niệm buồn cười. Mình thì từ bé đến giờ không chịu khuất phục trước cường quyền, nên với bạn này cũng nhiều chuyện trẻ con. Định viết comment cho cái status của bạn này nhưng giờ hai đứa đã chục năm không gặp, đều đang du học, ở hai châu lục khác nhau, những kỷ niệm ít ỏi lại toàn là mối thâm thù thời tiểu học, nên mình lại thôi. Biết đâu khiếu hài hước của bạn kia chả giống mình, nghe giọng có vẻ như bạn ý hiền lành nhạy cảm hơn nhiều, khác hẳn hồi xưa. Viết ra biết đâu lại làm bạn ý buồn, làm mất hình tượng của bạn ý trước những người xung quanh bạn ý hiện giờ.

Người thứ ba viết cái status này là một đứa bạn học mình thật sự muốn comment cho bõ ghét, vì mình biết thừa ngày xưa nó thế nào thì bây giờ vẫn sẽ không khác là bao. Mình định viết thế này:

“Kỷ niệm mình nhớ nhất là thi học kỳ Sử, có hai câu nhưng mà bài tự luận dài ơi là dài, mấy đứa có phao cũng phải chép khổ ơi là khổ. Bạn ngồi phía trước mình, cắn bút vì không thuộc câu 1. Mình hơi shock vì trước nay bạn là một đứa đầu to mắt cận lại máy móc quá trớn, đứa nào cũng sợ, thế mà hôm đấy thi học kỳ bạn lại không thuộc lòng cả đề cương mới lạ chứ. Không sao, mình không kỳ thị bạn đâu vì mình còn chả nhớ câu 2. Thế là mình và bạn hợp tác ăn ý, mình cho bạn chép câu 1, bạn gà cho mình câu 2. Trả bài, bạn được 9 còn mình được 9.5 hay 9.75 gì đó chả nhớ, làm tròn lên 10. Bạn nổi cơn ghen ăn tức ở vì bài của mình hơn điểm, còn được cô dạy Sử cộng điểm vì chữ đẹp, trình bày dễ hiểu. Mình định bơ luôn cơn thịnh nộ của bạn vì đúng là ý trời cho mình được lên 10, nhưng mà bạn tức đến suýt khóc nên mình đành đưa bài cho bạn, muốn làm gì thì làm. Bạn mang hai bài thi ra cho cô dạy Sử, nằng nặc bắt cô phải trừ điểm mình cho đều vì các ý đều đủ như nhau. Rốt cuộc bài mình xuống 9, mình chẳng để bụng vì bị trừ đi một điểm, mình chỉ thấy thương hại bạn. Chênh nhau có nửa điểm, một điểm mà bạn phải vật lên vật xuống ăn vạ, hành cả mình lẫn giáo viên. Bạn không thuộc nửa bài mà vẫn được 9, lồng lộn lên để làm gì? Mình là mình chơi đẹp, không lấy điểm 10 cũng không sao, nhưng mình khuyên bạn HÃY ĐI LUYỆN CHỮ ĐI =)))))) Chữ bạn xấu bỏ cha =))))))))))”

Ấy là định viết thôi, chứ mình đã không viết. Viết ra chắc vài người sẽ nhớ ra và bật cười, vài người nhạy cảm sẽ cho rằng mình thù dai và ác ôn, có người sẽ chối đây đẩy và có người sẽ giảng giải cho mình rằng gian lận thi cử là không tốt. Nhớ ra những chuyện như thế mình cũng thấy buồn cười, mình có thù hằn gì nó đâu, chỉ là cứ nhớ ra là gật gù, a, cái con này, mình vừa ghét vừa thương nó ghê…

Cuối cùng, nhầm, chắc chưa phải cuối cùng (vì chắc vẫn sẽ còn nhiều người quen treo status ấy), là một con bé cán bộ khác. Trời sinh mình không chịu khuất phục cường quyền. Nói cách khác, mình chẳng bao giờ ưa được mấy đứa cán bộ lớp suốt ngày mách lẻo, bảo mình không được làm thế này thế khác. Không ưa nhưng cũng không để ý chúng nó nên mình chẳng đề phòng. Con bé viết cái status đòi nhắc đến kỷ niệm, thế là mình nhớ ra, ngày xưa nó làm tổ trưởng, nó với con thư ký lớp hè nhau gièm pha mình. Hai đứa nó nói với cô chủ nhiệm là mình thường xuyên nói xấu các thầy cô giáo sau lưng, việc mà sự thật là chính hai đứa nó chứ không phải mình làm. Cô chủ nhiệm hỏi con bé ngồi cạnh vốn ghét mình sẵn, con dở hơi này cứ thế gật đầu. Tai bay vạ gió, toshiba mày chứ.

Vụ ấy đã làm nên thời kỳ đen tối nhất trong bốn năm cấp II của mình. Đáng lẽ ra mình bị đình chỉ một ngày, nhưng mình biện hộ bằng mọi lý lẽ; bố mình, một người thầy, cũng đứng ra nói chuyện với cô chủ nhiệm để xác thực rằng mình không nói xấu sau lưng các thầy cô. Cô chủ nhiệm đành rút lại không đình chỉ mình trong sổ sách, nhưng trên lớp thì cả năm học vẫn nói cả bóng gió lẫn trực tiếp rằng mình mặt dày đi học từ những người mình “chê bai”. Chẹp, nhớ lại thì thời đi học của mình kịch tính thật, cũng có nhiều lần mình thất vọng với thầy cô vì thiên vị hoặc đối xử sai với học sinh. Lúc ấy thì mình thấy thất vọng vì cô không tin mình. Kể ra thì mình chẳng là cái đinh gì trong lớp, nhưng để kết tội một đứa học sinh, chỉ cần hai con bé bịa đặt với một con bé ghen ghét, thế là đủ nguyên đơn và nhân chứng, quá đơn giản. Lên cấp III, bị cáo Mình bị khép tội từ nhiều phía hơn, xời, vận mệnh cô đơn, nhưng chuyện này kể sau.

Túm giở lại, đứa thứ tư post cái status này gợi lại bao nhiêu hồi ức hắc ám, nỗi đau tinh thần của mình (nếu có) trải nhiều chương chưa hết. Nhưng mà thôi, mình chẳng comment cái status ấy, mặc dù nếu mình comment, cái comment của mình dễ lại trở thành cái comment thú vị nhất. Chuyện cũng cũ mà lại mang tính chất giật gân, nên thôi mình ém hàng, chẳng post comment làm gì.

Tạm kết, nhiều khi mình cũng hớn hở gợi lại hồi ức với dân tình lắm, nhưng rồi lại nhớ ra kỷ niệm mình nhớ nhất có khi lại là kỷ niệm những đứa nặc nô muốn quên. Có đứa mình vẫn ghét, có đứa mình chẳng quan tâm, nhưng mình chẳng thù hằn đứa nào, chỉ là gợi ra thì mình chợt nhớ đến thôi. Kỷ niệm đẹp xấu gì thì cũng đã là thời học sinh, nhớ có nó mà mình lì hơn bao nhiêu, mặt dày hơn bao nhiêu, yêu bản thân và tự tin hơn bao nhiêu, đến mức bây giờ mà có đứa nào ghen ghét hay hè nhau gièm pha về mình, mình cũng chả quan tâm. Chỉ ước gì mấy đứa nặc nô ngày xưa (hay thục nữ bây giờ) cũng lì ra tí, để mình nói được những lời muốn nói mà chẳng đứa nào ngại nhau. Hoặc có lẽ chẳng cứ gì những đứa có thâm thù, những đứa có tí xíu thù hay chẳng có hận thù gì, cũng chẳng dám nói thẳng nói thật nữa là…