Chuyện thời gian, tuổi trẻ, tuyết rơi, và chờ đợi


tumblr_mao8a7OYb51qzabkfo1_500

1. Thời gian.

 Chuyện kể rằng có một cô gái ngoài hai mươi, sau nhiều năm, nhiều tháng ngẫm nghĩ về những điều khiến cô thức dậy với trái tim nặng trĩu, cô quyết định đổ lỗi mọi chuyện cho thời gian.

 Thước đo của cuộc đời không chỉ sắp xếp những sự kiện và những con người xung quanh cô trên một đường thẳng. Số phận không nằm trong lòng bàn tay cô, số phận là những quả bóng nhựa được tung hứng một cách vụng về. Mà cô thì không giỏi nắm bắt. Cô cũng chỉ mới tiếp thu được rằng thời điểm là yếu tố quan trọng bậc nhất, và một ví dụ tiêu biểu là cô tưởng như mình đã gặp người mình muốn gặp trong cuộc đời, nhưng thời gian còn lại chỉ tính bằng ngày.

2. Tuổi trẻ

 Mùa xuân của tuổi hai mươi mốt, cô nhận ra một nửa những lời “sấm truyền” bừa bãi về cô có khả năng trở thành sự thật, một nửa còn lại thì…đã trở thành sự thật.

 Ước đoán được cuộc đời mình không phải là một lợi thế, bởi vì như thế chẳng khác nào học vẹt cho qua môn Sử, biết được kết quả, nhưng mù mờ về nguyên nhân, diễn biến, ý nghĩa lịch sử.

3. Tuyết rơi

 Sinh ra ở miền tuyết trắng, lớn lên ở đất nước nhiệt đới, rồi lại lạc giữa tuyết trắng. Có những lúc chóp mũi đông cứng trong gió bấc, cô giang hai tay, bước đi như chim cánh cụt vì sợ bước dài thì sẽ trượt ngã. Tự hỏi tại sao mọi chuyện đều khó khăn hơn chỉ với riêng mình.

 Và dù có cẩn trọng bước đi trên băng tuyết đến đâu, cô vẫn sống trong khoảnh khắc, phức tạp hóa cuộc sống vốn đã lắm rắc rối, và luẩn quẩn trong những cảm xúc một chiều lầm lẫn cho bản thân mình.

4. Chờ đợi

 Mùa đông thứ tư, ước muốn quá nhiều. Có những khoảng thời gian cô mong tình yêu lớn của cuộc đời mình sẽ xuất hiện, tìm cô khi cô đi lạc trong mênh mang. Thế rồi lại có những khoảng thời gian cô tự nhủ rằng mình phải đi tìm chính bản thân mình trước, và biết đâu anh ấy ở hiện tại cũng đang chật vật xoay xở với những vấn đề của bản thân anh.

 Có một điều cô chắc chắn, đó là cô bây giờ chưa phải con người cô muốn trở thành khi họ gặp nhau. Họ sẽ gặp nhau (hoặc gặp lại nhau) sau vài mùa tuyết rơi nữa, khi mà kỹ năng định hướng đã được rèn giũa.

 Sợi chỉ đỏ buộc vào ngón tay út của hai người không dễ mà đứt được, nó chỉ bị giãn ra, xoắn lại, vướng vào những con người khác, những thời điểm khác, những nơi chốn khác. Cô không thể chỉ đơn giản kéo sợi chỉ ấy về phía mình.

Viết cho ngày tuyết tan


Photo07781. Mùa đông đầu tiên trên đất Mỹ, mình dành nhiều thời gian lang thang trong rừng và đi bộ dọc dòng sông băng giá, khám phá những chiếc xe hơi từ đầu thế kỷ trước đã rỉ sắt trên núi cùng ngôi nhà bỏ hoang với những dòng chữ nghuệch ngạc đề ngày tháng cách đây đã năm sáu chục năm.

 Mùa đông thứ hai, tuyết không rơi cho đến đến hết học kỳ mùa thu. Mùa đông ẩm ướt, con đường về nhà là từ thư viện về Ryle lúc nào cũng lấp loáng mờ ảo trong ánh đèn đường.

 Mùa đông thứ ba, trời trở lạnh từ tháng Chín và vẫn cứ rét đến tận tháng Năm. Mùa đông dài đằng đẵng, con đường đến trường cũng dài hơn. Chỉ có đêm là ngắn. Mình đi làm trong đêm mùa đông trắng xóa, có những quãng đường tuyết ngập đến tận đầu gối, những làn hơi trắng phả ra từng theo nhịp thở. Trở về nhà là lúc trời tờ mờ sáng, tiếng chim hót bắt đầu râm ran.

Mùa đông thứ tư, dấu hiệu chảy máu cam thường xuyên chứng tỏ mao mạch của mình nhạy cảm hơn với sự thay đổi nhiệt độ, đồng thời báo hiệu rằng tuổi tác không cho phép mình lạm dụng khả năng chịu đựng của bản thân nữa. Mình đành thôi trực đêm, nhưng vẫn túc trực ở thư viện, vừa để học, vừa để tiết kiệm chi phí sưởi ấm ở nhà.

  2. Dựa vào thống kê từ các năm trước, mùa đông nào mình cũng đã trải qua ít nhất một buổi sáng khăn áo cẩn thận rồi lao đầu ra cửa, để rồi trong bán kính 10 mét từ cửa nhà, mình giẫm lên băng và trượt ngã dập mông. Số người chứng kiến dao động từ 1 đến 10. Mức độ xấu hổ vượt mức 9000.

 Như trông đợi một lời sấm truyền, kể từ khi tuyết rơi, mình vẫn tự hỏi mùa đông năm nay, ngày nào sẽ là ngày mình trượt ngã. Ai sẽ chứng kiến. Liệu mình có mặt dày hơn, đứng lên, hất tóc và bước đi như không có gì, hay là sẽ lăn từ từ vào nhà.

  3. Hôm trước mình đọc được câu “Time is hard for dreamers”, thấy thật là đúng với bản thân. Ngồi học trong thư viện mà ngồi bên cạnh cửa sổ nên mặc nguyên áo khoác mà vẫn rét run cầm cập, mình vừa hơ tay trên máy sưởi, vừa bảo với “người cùng khổ” rằng ước gì có một anh Pháp đẹp trai đến bảo anh biết em học giỏi tiếng Pháp, thôi hãy bỏ ngành học để quay lại với tiếng Pháp đi. Không thì…sang Pháp với anh luôn. Người cùng khổ chẳng biết có để ý hay không, nhưng xem chừng cũng tuyệt vọng không kém về bài vở.

 4. Mùa đông đầu tiên, ước rằng mình sẽ không bị lãng quên.

 Mùa đông thứ hai, ước rằng mình thoát khỏi cái chốn lạnh lẽo này.

 Mùa đông thứ ba, ước rằng có thể ngủ nhiều hơn một chút.

 Mùa đông thứ tư, ước muốn quá nhiều. Vừa không muốn bị lãng quên, vừa sợ nỗi cô đơn, vừa mong có thể ngủ thật nhiều, cho đến khi thức dậy và thấy mình trẻ lại.